Ký ức ám ảnh khiến tôi run sợ khi gặp mặt anh trai

Thứ hai, 10:33 10/03/2025 | Tâm sự

Tôi đã trưởng thành nhưng những ám ảnh tuổi thơ bị lạm dụng vẫn chưa bao giờ biến mất. Bàn tay ấy, ánh mắt ấy, những lời đe dọa... vẫn còn ở đó, rõ ràng như vừa xảy ra ngày hôm qua.

Lần đầu tiên bị lạm dụng, tôi không hiểu chuyện gì xảy ra. Tôi chỉ biết cơ thể mình bị anh trai đụng chạm một cách thô bạo. Tôi sợ hãi nhưng không dám kể lại cho cha mẹ vì người làm điều đó với tôi lại chính là anh trai ruột.

Tôi nhớ rất rõ cảm giác sợ hãi nhen dần mỗi khi ở gần anh trai và bị đụng chạm. Tôi cố gắng thu mình lại, tránh xa nhưng có những lần tôi không thể trốn thoát.

Biết bao đêm tôi đang ngủ, anh lẻn vào phòng tôi. Lúc đó, tôi không dám cựa quậy, cứ giả vờ như mình đang say giấc.

Ký ức ám ảnh khiến tôi run sợ khi gặp mặt anh trai - Ảnh 1.

Tôi sợ hãi khi nghĩ về quá khứ. Ảnh minh họa: FP

Những hôm tôi đang tắm, anh mở khóa nhìn trộm, tôi không dám kêu gào, cũng chẳng biết làm gì, chỉ sợ hãi đứng lặng người trong nhà tắm. Nhiều lần lợi dụng việc dạy tôi học, bàn tay anh đụng chạm khắp người tôi...

Tôi sợ hãi bảo anh "đừng làm vậy!" thì anh lại lớn tiếng dọa dẫm: "Có làm sao? Mày mách bố mẹ thì đừng trách tao".

Trước mặt bố mẹ, anh tỏ ra ân cần, quan tâm tới em gái, luôn nhẹ nhàng chuyện trò, chia sẻ với tôi. Nhưng sau lưng bố mẹ, anh làm những trò xấu xa khiến tôi không bao giờ tha thứ được.

Căn nhà nhỏ bé ngày đó bỗng chốc trở thành cái lồng giam giữ một con chim non yếu đuối như tôi. Mỗi lần bố mẹ đi vắng, dặn anh trai ở nhà chăm em là tôi sợ vô cùng, người run lên bần bật.

Càng lớn, tôi càng hiểu những gì mình đã trải qua nhưng tôi không dám nói với ai.

Ai sẽ tin một đứa trẻ? Ai sẽ đứng về phía tôi khi kẻ xâm hại lại là con trai độc nhất trong nhà, cháu trai độc nhất trong dòng họ, người được bố mẹ yêu thương, tin tưởng nhất? Nếu nói ra, liệu danh dự của tôi, của gia đình sẽ đi về đâu?

Bố mẹ tôi sẽ nhục nhã ê chề, gia đình tôi sẽ bị người đời xa lánh nếu họ biết việc này. Vì vậy, tôi đã giữ im lặng...

Những năm tháng ấy đã biến tôi thành một con người khác. Tôi lớn lên với một nỗi sợ mơ hồ về con người, về thế giới bên ngoài. Tôi luôn hoài nghi, luôn tự bảo vệ mình một cách quá mức.

Tôi không thể chịu được bất kỳ ai chạm vào mình, dù chỉ là một cái vỗ vai thân thiện. Tôi không thể mở lòng với ai. Tôi đã im lặng quá lâu, đã để những ký ức đó gặm nhấm tâm hồn mình từng chút một.

Tôi đã cố gắng coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra nhưng mỗi đêm, tôi vẫn giật mình tỉnh dậy trong cơn ác mộng. Tôi không thể yêu ai, không thể tin ai. Mỗi khi nhìn thấy ai đó có những cử chỉ thân mật, tôi chỉ muốn bỏ chạy.

Tôi đã từng ghét chính mình, từng tự trách mình vì đã không chống cự, không dám nói ra. Nhưng tôi cũng hiểu rằng, một đứa trẻ thì có thể làm được gì trước một kẻ mạnh hơn mình?

Giờ đây, tôi đã lớn. Tôi không còn là cô bé yếu đuối của ngày xưa nữa. Tôi đã dần học cách bảo vệ bản thân, học cách đối diện với quá khứ thay vì trốn chạy.

Anh trai từ lâu đã lấy vợ, có cuộc sống riêng ở một nơi khác. Bố mẹ vẫn nghĩ chúng tôi là anh em thân thiết nhưng chỉ có tôi hiểu rõ, anh ta mãi mãi là nỗi kinh hoàng của tôi.

Anh ta mãi chỉ còn là người anh trai trên danh nghĩa ngay từ khi bàn tay của anh ta động chạm vào cơ thể tôi.

Mỗi lần bố mẹ nói có anh trai về chơi, tôi lại run lên. Tôi tìm cách né tránh để không phải đối diện với nỗi đau. Anh ta có vẻ như đã quên tất cả chuyện cũ, có một gia đình vui vẻ, hạnh phúc, không vướng bận điều gì.

Có lẽ với anh ta, chuyện đó không có gì to tát hoặc chỉ là "trò trẻ con". Nhưng nó là ký ức mãi ám ảnh tôi để đến hôm nay, tôi chưa dám mở lòng với ai, nhút nhát, sợ hãi khi tiếp xúc với người lạ.

Tôi trở thành một kẻ lập dị trong mắt người khác bởi chẳng ai hiểu được nỗi đau tôi đã phải trải qua suốt tuổi thơ.

Tôi cố gắng tự tìm cách chữa lành những tổn thương mà tôi đã mang theo suốt tuổi thơ. Tôi đọc sách về tâm lý, lên mạng tìm hiểu các kiến thức bảo vệ tâm lý khi trải qua cú sốc hay bị người khác lạm dụng.

Tôi cố gắng nghĩ tích cực, nghĩ về những điều tốt đẹp trong cuộc sống. Chỉ có như vậy, tôi mới có thể sống tiếp...

Ý kiến của bạn
Chỉ sau một buổi họp lớp, tôi hiểu lý do nhiều người cố tình né tránh bạn cũ

Chỉ sau một buổi họp lớp, tôi hiểu lý do nhiều người cố tình né tránh bạn cũ

Tâm sự - 1 giờ trước

GĐXH - Buổi họp lớp sau 20 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi hiểu vì sao càng bước vào tuổi trung niên, nhiều người càng ngại gặp gỡ bạn bè.

Chồng đòi bỏ phố về quê nhưng không có kế hoạch rõ ràng

Chồng đòi bỏ phố về quê nhưng không có kế hoạch rõ ràng

Tâm sự - 11 giờ trước

Chồng muốn cả nhà bỏ phố về quê vì áp lực thành thị, nhưng rất qua loa về kế hoạch tương lai khiến tôi lo lắng cho công việc và việc học của các con.

Con cái bận cuộc sống riêng, tuổi già của tôi vẫn bình yên nhờ chuẩn bị trước 3 điều

Con cái bận cuộc sống riêng, tuổi già của tôi vẫn bình yên nhờ chuẩn bị trước 3 điều

Tâm sự - 13 giờ trước

GĐXH - Không sống cùng con, cũng không tìm bạn đời mới sau khi chồng mất, tôi tận hưởng cuộc sống tuổi già bình yên nhờ chuẩn bị từ sớm 3 điều quan trọng.

Mẹ chồng rất thoáng tính, hay cho tiền cháu nhưng cứ hễ có ai là lại kể xấu con dâu

Mẹ chồng rất thoáng tính, hay cho tiền cháu nhưng cứ hễ có ai là lại kể xấu con dâu

Tâm sự - 1 ngày trước

Nói về độ chịu chi cho cháu thì chắc hiếm có người bà nào bằng.

Mẹ chồng nhiều lần đến muộn khi nhận trông cháu

Mẹ chồng nhiều lần đến muộn khi nhận trông cháu

Tâm sự - 1 ngày trước

Con mới 7 tháng tuổi, tôi phải đi dạy buổi tối nhưng mỗi lần nhờ mẹ chồng sang trông giúp vài tiếng, bà đều đến muộn hoặc ưu tiên việc riêng.

Sau hơn 30 năm hôn nhân, tôi mới nhận ra điều gì là quý giá nhất

Sau hơn 30 năm hôn nhân, tôi mới nhận ra điều gì là quý giá nhất

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Sau hàng chục năm chung sống, người phụ nữ trong câu chuyện từng nghĩ hôn nhân chỉ còn là những tháng ngày bình lặng với cơm nước và những câu chuyện thường nhật. Cho đến một biến cố bất ngờ, chị mới nhận ra điều mình sợ nhất không phải là tuổi già, mà là một ngày phải già đi khi không còn người bạn đời ở bên.

Điều khó nói của phụ nữ tuổi trung niên: Có những câu nói nghe xong chỉ biết im lặng

Điều khó nói của phụ nữ tuổi trung niên: Có những câu nói nghe xong chỉ biết im lặng

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Phụ nữ tuổi trung niên thường không dễ khóc vì những điều lớn lao. Thế nhưng, có những câu nói rất bình thường, người nói đã quên từ lâu, còn người nghe lại mang theo suốt nhiều năm. Bởi điều khiến họ nhớ mãi không chỉ là câu nói ấy, mà còn là cảm giác cô đơn và tủi thân sau những lời vô tình.

Tưởng đổi đời nhờ tái hôn, U60 phải bỏ chạy vì phát hiện bí mật động trời của chồng mới

Tưởng đổi đời nhờ tái hôn, U60 phải bỏ chạy vì phát hiện bí mật động trời của chồng mới

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Mong tìm chỗ dựa khi về già, bà quyết định tái hôn với người đàn ông có lương hưu cao gấp đôi mình. Thế nhưng chỉ sau nửa năm, bà nhận ra bài học đắt giá.

Sau hành động của chồng trong cuộc họp chia đất bên ngoại, tôi sợ cuộc gọi của bố, sợ không dám về quê

Sau hành động của chồng trong cuộc họp chia đất bên ngoại, tôi sợ cuộc gọi của bố, sợ không dám về quê

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Tôi biết chồng nói cũng có cái lý. Thế nhưng, điều tôi sợ không phải là mất đất mà tôi sợ làm như vậy sẽ khiến mọi việc phức tạp hơn.

Top

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.