Lấy vợ kém 15 tuổi, tôi đưa 60 triệu/tháng chi tiêu mà vợ vẫn than thiếu

| Tâm sự

Mỗi tháng tôi đưa vợ 60 triệu để chi tiêu trong gia đình nhưng cô ấy luôn than thở thiếu tiền vì mọi thứ đắt đỏ…

Tôi lập gia đình khá muộn, hơn 40 tuổi mới được bạn bè giới thiệu một cô kém gần 15 tuổi. Cô ấy khi đó gần 30 tuổi, là người có học hành và có cả bằng thạc sĩ. 

Tôi thấy đồng cảm khi cô ấy nói mải mê học tập, nghiên cứu nên ít quan tâm đến chuyện gia đình, còn tôi cũng mải mê làm ăn, theo nghề xây dựng nên quanh năm xa nhà. 

Chúng tôi yêu nhau khoảng nửa năm thì quyết định cưới. Với tôi, lúc đó đó là một lựa chọn hợp lý vì cô ấy trẻ trung, có tri thức, còn tôi đủ chín chắn và kinh tế ổn định để lo cho gia đình.

Nhưng sau khi cưới mọi thứ khác hẳn với lúc yêu. Khi vợ tôi mang thai rồi sinh con, cô ấy quyết định ở nhà, không đi làm. 

Tôi không phản đối, thậm chí còn thấy yên tâm vì nghĩ vợ ở nhà chăm con, lo tổ ấm thì càng tốt, nhất là khi tôi thường xuyên phải đi công trình dài ngày. Kinh tế gia đình tôi hoàn toàn có gánh vác được.

Lấy vợ kém 15 tuổi, tôi đưa 60 triệu/tháng chi tiêu mà vợ vẫn than thiếu - Ảnh 1.

Vợ nói quen ở nhà rồi, không muốn đi làm nữa (ảnh minh họa: AI)

Mỗi tháng, tôi đưa cho vợ 60 triệu đồng để chi tiêu sinh hoạt, nuôi con, lo toan mọi việc trong nhà... Với mức chi tiêu bình thường của các gia đình ở Hà Nội, tôi nghĩ đó không phải con số nhỏ. 

Thế nhưng tháng nào vợ cũng than thiếu tiền, nào là chi phí tăng, nuôi con tốn kém, sinh hoạt đắt đỏ... Tôi nghĩ có thể do mình ít ở nhà, nhiều thứ tăng thật nên chỉ biết động viên vợ cố gắng vun vén, có tiền tôi sẽ gửi thêm.

Gần đây, tôi bắt đầu thấy có điều gì đó không ổn. Vợ tôi thường xuyên tụ tập bạn bè, đi sớm về muộn. Có hôm cô ấy quên cả giờ đón con ở trường, khiến tôi phải nhờ người đến đón. Tôi góp ý thì cô tỏ ra khó chịu, nói rằng ở nhà suốt ngày rất ngột ngạt, cần ra ngoài cho khuây khỏa.

Nhiều lần, tôi khuyên vợ rằng con cũng đã lớn hơn, cô ấy có bằng cấp, tuổi chưa phải già, hoàn toàn có thể đi làm để vừa có thu nhập, vừa có môi trường cho đỡ buồn tẻ nhưng cô ấy nói quen ở nhà rồi, không muốn đi làm nữa.

Tôi bắt đầu lo lắng, không chỉ vì tiền bạc, mà vì khoảng cách giữa hai vợ chồng ngày càng lớn. Tôi sợ vợ mình đang sa đà vào những mối quan hệ, thói quen không lành mạnh, nhưng lại không có bằng chứng để khẳng định. 

Tôi càng sợ hơn khi nhận ra, dù sống chung một nhà, chúng tôi ngày càng ít chia sẻ với nhau. Tôi phải làm sao để vừa giữ được hạnh phúc gia đình, vừa giúp vợ tìm lại được niềm vui công việc, có trách nhiệm hơn với chồng con?

Lấy vợ trẻ con, tôi như được làm thêm nghề bảo mẫu khi về nhàLấy vợ trẻ con, tôi như được làm thêm nghề bảo mẫu khi về nhà

Cưới nhau về được hai năm, tôi dần nhận ra mình không chỉ đóng vai trò là chồng, mà còn kiêm luôn chức vụ: bảo mẫu, trọng tài, thợ sửa đồ chơi và chuyên gia tâm lý bất đắc dĩ.

Tiên Tiên/VOV.VN (ghi)
Ý kiến của bạn
Tags:
Sau 8 năm làm dâu, lần đầu tôi quyết định không về quê dịp nghỉ lễ và bật khóc trước câu nói của mẹ chồng

Sau 8 năm làm dâu, lần đầu tôi quyết định không về quê dịp nghỉ lễ và bật khóc trước câu nói của mẹ chồng

Tâm sự -

GĐXH - Suốt 8 năm làm dâu, tôi chưa từng nghĩ mình có thể nói “không” với một kỳ nghỉ ở quê chồng. Vậy mà năm nay, sau những tháng ngày bận rộn, tôi quyết định ở lại, dành thời gian cho các con và cho chính mình. Tôi đã nghĩ sẽ phải đối mặt với sự không hài lòng của mẹ chồng, nhưng phản ứng của bà sau đó lại khiến tôi lặng người.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.