Mẹ đẻ di chúc cho tôi nửa mảnh đất và dặn: 'Tuyệt đối giữ bí mật với chồng'
GĐXH – Với những gì đã xảy ra trong quá khứ và với hoàn cảnh của gia đình tôi hiện tại, tôi cũng hiểu tại sao mẹ lại lo xa như thế…
Tôi năm nay 43 tuổi, có chồng và hai con gái nhỏ. Hiện gia đình tôi đang sinh sống và làm việc ở trên thành phố. Sau gần 15 năm hôn nhân, vợ chồng tôi luôn minh bạch về vấn đề tài chính trong gia đình. Tôi không giữ tiền của chồng mà chúng tôi cùng đóng góp vào quỹ chung để chi tiêu và nuôi con. Phần còn lại để gửi vào quỹ tiết kiệm để mua nhà, mua xe và lo cho con cái sau này.
Chính sự rõ ràng đó nên từ trước đến giờ, vợ chồng tôi ít khi cãi nhau liên quan đến chuyện kinh tế trong nhà. Chỉ duy nhất một lần, tôi phát hiện chồng còn qua lại với người cũ. Lần đó, tôi đã bỏ về nhà ngoại và có ý định ly hôn nên mẹ tôi biết chuyện.

Ảnh minh họa. Nguồn: AI.
Dù sau đó chồng có xin tôi tha thứ và vợ chồng tôi vẫn ổn suốt nhiều năm qua nhưng với mẹ tôi, dường như bà vẫn canh cánh về chuyện đó. Tôi không hiểu đó có phải là nguyên nhân khiến mẹ tôi đưa ra quyết định liên quan đến chuyện hiện tại hay không. Nhưng tôi vẫn muốn kể ra đây để mọi người cùng nhìn nhận vấn đề.
Tôi là con út trong gia đình có hai anh em. Bố tôi mất cách đây 3 năm, hiện còn mẹ đang sống một mình trong căn nhà cũ của ông bà. Vợ chồng anh trai tôi sống ở phần đất bên cạnh, ngày ngày qua lại chăm nom mẹ.
Tôi ở thành phố nên chỉ tranh thủ cuối tuần mới về thăm mẹ được. Dù có bận đến mấy, tôi vẫn cố sắp xếp thời gian về quê với mẹ. Bởi tôi biết, ở độ tuổi của mẹ, lại sống một mình nên chuyện cô đơn, nghĩ ngợi là điều không tránh khỏi.
Có những lần về quê, hai mẹ con cứ nằm trên giường kể hết chuyện ngày bé đến hiện tại. Tôi từng khuyên mẹ dọn về nhà anh trai sống để tiện chăm nom nhưng bà không nghe. Bà nói bà còn khỏe nên chưa muốn phiền ai cả. Bao giờ già yếu hẳn rồi tính.
Ấy vậy mà vừa rồi, mẹ bỗng gọi tôi từ thành phố về vì nói có việc. Tôi lo mẹ ốm nên xin nghỉ làm về ngay. Hôm ấy, mẹ ăn mặc chỉnh tề, nói tôi chở bà đến phòng công chứng. Tôi hỏi lên đó làm gì, mẹ chỉ nói là bà có việc cần phải làm khi còn minh mẫn.
Đến nơi, bà lấy trong túi ra một xấp giấy tờ về đất đai. Bà quay sang tôi nói rất bình thản: "Mẹ muốn lập di chúc".
Tôi giật mình hỏi bà sao đang khỏe mạnh lại phải làm di chúc. Và tại sao không bảo con trai chở đi, lại gọi tôi từ thành phố về. Mẹ chỉ cười bảo, có những chuyện, mẹ với con gái vẫn dễ nói hơn.
Khi soạn thảo di chúc, tôi khá bất ngờ khi mẹ muốn để lại cho tôi một nửa mảnh đất rộng gần 500 mét vuông của ông bà. Bởi từ trước đến giờ, tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ lấy đất nhà ngoại. Hơn nữa, nhà anh trai tôi ở quê cũng có hai đứa con trai, tôi vốn nghĩ, mẹ sẽ để lại cho các cháu sau này còn lo hương hỏa.
Khi tôi xua tay ngỏ ý từ chối với những lý do như vậy, mẹ tôi lập tức nắm chặt tay tôi nói đó là ý nguyện của bà. Thậm chí bà còn nói, bà luôn mong tôi hạnh phúc nhưng ở đời, mọi chuyện đều có thể xảy ra. Và bà muốn dù có chuyện gì, tôi cũng vẫn còn con đường lui.
Tôi không cãi nữa. Trên đường về, hai mẹ con đi rất chậm. Đến gần cổng nhà, mẹ bất ngờ nói: "Chuyện này, con đừng nói với chồng nhé".
Tôi ngạc nhiên định hỏi lý do nhưng rồi như chợt nhớ đến chuyện cũ nên bất giác gật đầu.
Tối hôm đó, bà chủ động nhắc đến cuộc hôn nhân của tôi. Bà kể đến những câu chuyện về đàn ông thích có con trai và nhiều hoàn cảnh, dù vợ chồng rất yêu thương nhau nhưng cuối cùng, người chồng vẫn chọn đi ra ngoài để kiếm "thằng cu".
Mẹ nói không mong tôi rơi vào hoàn cảnh như vậy. Nhưng nếu chẳng may cuộc đời không như ý, mẹ mong tôi còn một chỗ để quay về.
"Giờ mẹ cho con nửa mảnh đất ấy, coi như phòng thân. Nếu sau này cuộc sống của con êm ả, con có thể cho lại các cháu trai của con. Lúc đó là tùy con quyết định".
Trước khi đi ngủ, mẹ vẫn dặn đi dặn lại tôi rằng, tuyệt đối không được nói chuyện này với chồng.
Nghe mẹ nói, tôi cũng suy nghĩ khá nhiều. Thực tế nhiều năm qua, chồng tôi đã thay đổi rất nhiều, đi làm tập trung lo kinh tế cho gia đình; không còn làm điều gì khiến tôi bị tổn thương.
Nhưng với những gì đã xảy ra và với hoàn cảnh của gia đình tôi là có hai cô con gái, tôi cũng hiểu tại sao mẹ tôi lại lo xa như thế. Nhưng để giấu chồng một bí mật, tôi cứ thấy áy náy trong lòng.
Trong chuyện này, tôi có nên nghe theo lời mẹ, tuyệt đối giữ bí mật chuyện được mẹ di chúc cho một nửa mảnh đất hay không?
Nghỉ hưu rồi tôi mới hiểu, có 3 điều khiến đàn ông suy sụp nhanh hơn cả thiếu tiền
Tâm sự - 4 giờ trướcGĐXH - Chỉ vài năm sau khi nghỉ hưu, tôi mới hiểu rằng nếu không chuẩn bị tốt, tuổi già có thể trở thành chuỗi ngày đầy tiếc nuối.
Một câu nói của người vợ đã mất khiến tôi thay đổi suy nghĩ về tiền bạc tuổi già
Tâm sự - 15 giờ trướcGĐXH - Sau lần nhập viện ấy, tôi nhận ra điều quý giá nhất ở tuổi già không phải là sở hữu bao nhiêu tiền, mà là vẫn giữ được quyền chủ động đối với cuộc sống của mình.
Bạn vay tiền rồi đăng ảnh du lịch sang chảnh, cái kết khiến cả tôi và vợ đều nghẹn lòng
Tâm sự - 19 giờ trướcGĐXH - Cho bạn vay tiền với lý do xoay xở khó khăn, tôi không ngờ chỉ một tuần sau đã thấy bạn đăng ảnh du lịch khắp nơi.
Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.
Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già được sống cùng con cháu dưới một mái nhà là điều hạnh phúc nhất. Thế nhưng sau 5 năm chung sống, tôi nhận ra yêu thương không có nghĩa là lúc nào cũng phải ở cạnh nhau.
Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.
Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...
Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.
Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Nhiều người dành cả tuổi trẻ để theo đuổi tiền bạc, nhưng càng trải qua nhiều biến cố càng nhận ra đây không phải yếu tố duy nhất quyết định chất lượng cuộc sống. Bên cạnh tài chính, sức khỏe, các mối quan hệ chất lượng cùng kiến thức và sự bình tĩnh mới là những "tài sản" có giá trị lâu dài, giúp mỗi người vượt qua khó khăn và tận hưởng cuộc sống trọn vẹn hơn.
Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Từng nghĩ sống cùng con gái sẽ giúp tuổi già bớt cô đơn, nhưng chỉ sau 3 tháng, tôi quyết định trở về quê.
Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'
Tâm sựGĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.


