Mệt mỏi vì dâu nghèo bị khinh, dâu giàu được trọng

Thứ hai, 16:30 05/09/2016 | Tâm sự

Nhà chị dâu giàu, còn nhà tôi nghèo nên tôi thấy phân biệt mọi thứ hẳn. Lần nào tôi về quê cũng phải xin phép này nọ mà nhà chồng nào có ưng ý.

Cuộc đời người đàn bà, lấy được người chồng tốt thì sung sướng một đời, lấy phải người không ra gì thì coi như bạc mệnh. Sướng hơn là có được gia đình chồng ưu ái, yêu thương. Nhưng với tôi, dường như, tôi chẳng nhận được gì ngoài những điều đó. Chồng bình thường, không giàu có, cũng không phải là người có chí tiến thủ. Bố mẹ chồng thì không mấy yêu quý chỉ vì gia cảnh của tôi không được như người ta.

Xuất thân tỉnh lẻ, lấy được anh, người đàn ông gọi là có nhà cửa đàng hoàng ở thành phố. Trong mắt người ta, tôi là một người may mắn vì lấy được chồng phố lại có nhà, nên không phải đi thuê nhà như bao người khác, nhất là bạn bè cùng trang lứa. Tôi cũng từng nghĩ vậy nên cũng lấy làm yên tâm lắm. Sống với bố mẹ chồng, cuộc sống không có mấy tự do, tôi phải gồng mình lên làm một cô con dâu tốt. Nhưng mà, có những lúc, tôi chịu ấm ức, mệt mỏi, chỉ muốn buông xuôi, bỏ chồng.

Ai nhìn vào cũng nghĩ, tôi được voi đòi tiên. Nhưng nào có voi, có tiên gì. Tất cả chỉ là những chuyện nhỏ nhặt trong gia đình chồng khiến mình chịu cảm giác tủi khổ, như đang đi ở nhờ chứ không phải ở chính căn nhà của mình.


Mỗi lần chị về nhà là cả nhà vui vẻ, nói cười, hạnh phúc đầm ấm. Còn sự hiện diện của tôi ở nhà này chẳng có ý nghĩa gì. (Ảnh minh họa)

Mỗi lần chị về nhà là cả nhà vui vẻ, nói cười, hạnh phúc đầm ấm. Còn sự hiện diện của tôi ở nhà này chẳng có ý nghĩa gì. (Ảnh minh họa)

Nhà có hai cô con dâu, khổ là, hoàn cảnh của tôi khá khó khăn. So với gia đình chồng thì tôi may mắn lấy được người chồng có gia đình khá giả. Trong khi, chị dâu của chồng, lấy anh trai cả của anh lại là người có hoàn cảnh khá là tốt. Bố mẹ chị giàu có, gia đình chị cũng giàu có.

Chị và anh ra riêng, lần nào về nhà chơi, bố mẹ cũng quý như vàng. Tôi chưa một lần được mẹ chồng mua cho cái này cái kia. Nhưng lần nào chị dâu và anh trai chồng về là mẹ chồng tôi đi chợ, nấu nướng đủ các thứ trên đời. Rồi mẹ chồng còn bày ra bao nhiêu là món. Nhưng mọi việc lại đến tay tôi. Bà bắt tôi dậy thật sớm, dọn dẹp, nấu nướng. Cả ngày chủ nhật tưởng được nghỉ lại phải nấu hết món này đến món khác, mệt đứt hơi. Ăn uống xong, mẹ với chị dâu và cả nhà ngồi nói chuyện, mẹ sai tôi làm đủ thứ. Nào là dọn dẹp, rửa bát, pha nước. Tôi cảm thấy chị dâu như khách, được quan tâm chiều chuộng, còn tôi thì như người giúp việc.

Mỗi lần chị về nhà là cả nhà vui vẻ, nói cười, hạnh phúc đầm ấm. Còn sự hiện diện của tôi ở nhà này chẳng có ý nghĩa gì. Tôi như người dưng nước lã, giống như tôi là kẻ ăn bám, ở nhờ nhà anh. Cuộc sống nhiều khi mệt mỏi vô cùng. Những ngày nghỉ anh chị thường hay về chơi. Tôi không tính toán nhưng lần nào về thì tôi là người ngập đầu trong công việc. Mẹ chồng tôi tất nhiên làm nhưng tôi đâu thể ngồi không? Nói thì chồng tôi cũng thở dài ngao ngán, bảo tôi cố gắng. Cố gắng đến bao giờ nữa. Muốn cho mọi chuyện êm xuôi mà không được. Mệt mỏi vô cùng.


Cuộc sống như vậy với tôi thật là buồn. Hai con dâu nhưng mẹ lại coi trọng người giàu mà hạ thấp người nghèo. (Ảnh minh họa)

Cuộc sống như vậy với tôi thật là buồn. Hai con dâu nhưng mẹ lại coi trọng người giàu mà hạ thấp người nghèo. (Ảnh minh họa)

Nhà chị dâu giàu, còn nhà tôi nghèo nên tôi thấy phân biệt mọi thứ hẳn. Lần nào tôi về quê cũng phải xin phép này nọ mà nhà chồng nào có ưng ý. Cứ hỏi hết chuyện này đến chuyện khác. Nào là ‘về làm gì, về gì mà liên tục thế? Có việc gì mà hay về thế?” trong khi vài tháng tôi mới về một lần.

Tôi cảm thấy chán nản những câu hỏi như vậy. Nhưng chị dâu thì sao, chị ấy thích đi đâu, làm gì, thậm chí đi chơi vài ngày mang cháu về gửi, bà nội vẫn vui vẻ, thích thú. Tôi thấy mình bị thiệt thòi khi ở chung nhà chồng.

Bố mẹ anh không coi trọng cô con dâu nghèo như tôi. Người mà bố mẹ cảm thấy ưng ý nhất là chị dâu anh. Bởi mỗi lần về, nào là quà xịn, nào là đồ ngon mua về. Còn vợ chồng tôi ở nhà này, tiền tiêu không có, chỉ lương ba cọc ba đồng lấy đâu ra mà nịnh bợ bố mẹ đây?

Mẹ cứ hay nói, con dâu nào cũng như con dâu nào nhưng tôi thừa hiểu rằng, trong lòng mẹ, chỉ có chị dâu thôi. Còn tôi là người để mẹ sai khiến, để mẹ trút giận và soi mói. Tôi đâu có tiếng nói gì trong nhà này. Ngay cả những việc lớn nhỏ, mẹ đều gọi điện nói với chị dâu, thông báo và hỏi ý kiến chị ấy. Còn tôi, có việc cả nhà biết thì tôi cũng không biết gì.

Cuộc sống như vậy với tôi thật là buồn. Hai con dâu nhưng mẹ lại coi trọng người giàu mà hạ thấp người nghèo. Bản thân tôi vô cùng buồn chán, mệt mỏi. Sống trong nhà chồng mà tôi chỉ như người giúp việc, khoảng cách mỗi ngày một xa. Tôi muốn thoát khỏi cảnh này, muốn ra riêng dù là thuê nhà. Nhưng chồng lại nhất định không đồng ý. Mâu thuẫn vợ chồng càng trở nên căng thẳng, tôi phải làm sao đây?

Theo Khám phá

Ý kiến của bạn
Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'

Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'

Tâm sự - 17 giờ trước

GĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.

Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu

Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu

Tâm sự - 22 giờ trước

GĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già được sống cùng con cháu dưới một mái nhà là điều hạnh phúc nhất. Thế nhưng sau 5 năm chung sống, tôi nhận ra yêu thương không có nghĩa là lúc nào cũng phải ở cạnh nhau.

Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt

Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.

Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình

Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...

Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện

Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.

Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững

Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Nhiều người dành cả tuổi trẻ để theo đuổi tiền bạc, nhưng càng trải qua nhiều biến cố càng nhận ra đây không phải yếu tố duy nhất quyết định chất lượng cuộc sống. Bên cạnh tài chính, sức khỏe, các mối quan hệ chất lượng cùng kiến thức và sự bình tĩnh mới là những "tài sản" có giá trị lâu dài, giúp mỗi người vượt qua khó khăn và tận hưởng cuộc sống trọn vẹn hơn.

Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể

Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Từng nghĩ sống cùng con gái sẽ giúp tuổi già bớt cô đơn, nhưng chỉ sau 3 tháng, tôi quyết định trở về quê.

Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...

Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Đến tuổi trung niên, có lẽ điều khiến nhiều người trong chúng ta trăn trở nhất không còn là công việc hay những lo toan của cuộc sống, mà là mỗi lần trở về nhà, lại thấy bố mẹ già đi thêm một chút. Mái tóc bạc nhiều hơn; bước chân chậm hơn và trí nhớ cũng không còn được như trước.

Sau tuổi 60, càng sớm bỏ 3 điều này, những năm cuối đời càng bình yên

Sau tuổi 60, càng sớm bỏ 3 điều này, những năm cuối đời càng bình yên

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Đi qua hơn 60 năm cuộc đời, tôi mới hiểu điều khiến con người mệt mỏi nhất không phải tuổi tác, mà là những thứ mình cố giữ suốt nhiều năm.

Nghỉ hưu vẫn đi làm trả nợ thay con, tôi bàng hoàng khi thấy con dốc tiền đãi thông gia

Nghỉ hưu vẫn đi làm trả nợ thay con, tôi bàng hoàng khi thấy con dốc tiền đãi thông gia

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Nghỉ hưu chưa kịp tận hưởng cuộc sống, tôi quyết định đi làm bảo vệ để lấy tiền giúp con trai trả nợ rồi nhận ra bài học đắt giá.

Top

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.