Nghĩ đến gối chăn đã ghê tởm kể từ khi bị chồng phản bội

| Tâm sự

Mặc dù đã ly thân một thời gian rồi quay lại với nhau, tôi vẫn không thể biết phải làm sao để cứu vãn cuộc hôn nhân này.

Tôi 30 tuổi, đã kết hôn được 11 năm. Vợ chồng tôi đều có công việc ổn định, 3 đứa con ngoan. Hạnh phúc với tôi có lẽ là trọn vẹn chẳng còn mong gì hơn, nếu như cách đây 3 năm, anh ấy không ngoại tình.

Chồng tôi phản bội tôi để quan hệ với người yêu cũ từ thời đại học. Tôi không thể biết họ đã liên lạc với nhau từ khi nào, bằng cách nào lại có thể lên giường được với nhau. Đó là nỗi đau tôi không muốn xoáy vào, không muốn tìm hiểu.

Khi sự việc bại lộ, chồng tôi cũng chẳng giải thích gì nhiều. Thật ra là tôi không muốn nghe. Tôi đưa các con rời khỏi nhà ngay lập tức, chúng tôi dọn về sống với bên ngoại.

Khi mình lạc lõng và cảm giác như đang rơi tự do xuống vực, đúng là chỉ có gia đình ruột thịt dang tay níu lấy. Nếu không có bố mẹ khoảng thời gian đó, tôi nghĩ mình đã trầm cảm đến mức không còn thiết sống. Những người đàn ông vì dục vọng cá nhân hay vì bất cứ lý do nào khác mà phản bội vợ, họ có hiểu được cảm giác bị phản bội đó nó khủng khiếp đến thế nào không?

Mất nhiều lần chồng tôi đi lại nhà ngoại thuyết phục, xin lỗi, rồi người thân nói vào, tôi cũng cố gắng nhìn nhận lại sự việc mà quay về hàn gắn hôn nhân.

Nhưng vấn đề của tôi là ngay cả khi quay về với chồng, tôi không còn cảm xúc gối chăn nữa. Phải nói là tôi rất ghê tởm ngay cả khi mới chỉ nghĩ đến việc gần gũi thể xác với chồng. Những hình ảnh chồng mình cùng một người khác trên giường luôn ám ảnh tôi, chà đạp tôi xuống hố đen không thể nào thoát ra được.

Chồng tôi có chủ động nói chuyện với vợ để khẳng định là anh ấy còn yêu tôi, vì nhiều lý do chứ không chỉ vì sex. Anh ấy hiểu cảm giác của tôi và hiện tại vẫn tỏ ra kiên nhẫn chờ đợi. Nhưng có thể đợi được đến bao giờ?

Sự ghê tởm trong tôi vẫn chưa hề hết. Từ trong sâu thẳm, tôi nghĩ mình đã không còn niềm tin đối với chồng, người vợ tổn thương sâu sắc trong tôi mỗi khi đối diện với chiếc giường ngủ của hai vợ chồng lại gào lên khốn khổ không muốn phải chia sẻ sự gần gũi thiêng liêng đó với bất kỳ ai.

Tôi có thể cả đời sống trong sự dằn vặt này không, hay nên tìm cách đưa mình thoát ra, chủ động ly hôn dù tương lai phía trước thật mù mịt?

Theo Dân Trí

Bình luận (0)
Ý kiến của bạn
Tags:

Cùng chuyên mục

Rời căn chung cư 150m² của con trai để vào viện dưỡng lão: Quyết định 'cởi trói' cho cả ba thế hệ của người mẹ tuổi 70

Rời căn chung cư 150m² của con trai để vào viện dưỡng lão: Quyết định 'cởi trói' cho cả ba thế hệ của người mẹ tuổi 70

Tâm sự -

GĐXH - Có con cái thành đạt, nhà cao cửa rộng giữa trung tâm thành phố, người mẹ già 70 tuổi vẫn kiên quyết ký hợp đồng vào viện dưỡng lão. Quyết định “ngược đời” này đã phản ánh những góc khuất trong tâm lý của người cao tuổi trong gia đình hiện đại.

Vợ chồng tôi 'cấm' ông bà can thiệp dạy con: Cái kết lặng người sau 2 năm vạch rõ ranh giới

Vợ chồng tôi 'cấm' ông bà can thiệp dạy con: Cái kết lặng người sau 2 năm vạch rõ ranh giới

Tâm sự -

GĐXH - Thấy ông bà nuông chiều cháu vô điều kiện, vợ chồng tôi từng kiên quyết vạch ra ranh giới, cấm ông bà can thiệp vào việc nuôi dạy con theo khoa học. Nhưng sau hai năm giữ khoảng cách, nhìn căn phòng trống và món quà muộn của ông nội, chúng tôi mới bàng hoàng nhận ra mình đã đánh mất điều trân quý nhất dưới danh nghĩa "dạy con đúng cách".

60 tuổi nhập viện vì nhồi máu cơ tim, tôi bừng tỉnh trước cách báo hiếu “chỉ đưa tiền” của con trai

60 tuổi nhập viện vì nhồi máu cơ tim, tôi bừng tỉnh trước cách báo hiếu “chỉ đưa tiền” của con trai

Tâm sự -

GĐXH - Thấy con gái tất bật ngược xuôi túc trực, còn con trai ở xa chuyển tiền rồi thuê người chăm sóc, tôi từng tủi thân, trách con vô tình. Nhưng đến khi biết những gì con trai đang phải gánh phía sau những lần chuyển tiền ấy, tôi mới hiểu có những cách báo hiếu không thể chỉ nhìn bằng việc ai ở bên cạnh nhiều hơn.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.