Người đàn ông hơn 40 năm đi lại bằng tay

| Vòng tay nhân ái

GiadinhNet - Giữa núi rừng trùng điệp và mây mù của xã Kim Sơn (huyện Bảo Yên, Lào Cai), có một người đàn ông gần 50 tuổi nhưng vẫn bò lê như một đứa trẻ. Sống trong đói rét, tàn tật nhưng “dị nhân” Lý Văn Xanh vẫn rất lạc quan, yêu đời.

Người đàn ông hơn 40 năm đi lại bằng tay 1

Mặc dù bị tàn tật, nhưng anh Lý Văn Xanh vẫn luôn lạc quan, yêu đời. Ảnh: Lê Nhung.

 
Khổ từ lúc sinh ra

Từ trung tâm thị trấn Phố Ràng, phải vượt hơn 50km dọc theo Quốc lộ 279 ngoằn ngoèo, hiểm trở chúng tôi mới lên tới đỉnh núi Kim Sơn (xã Kim Sơn, Bảo Yên, Lào Cai). Nơi đây, 30 năm qua, anh Lý Văn Xanh, đã sống một cuộc sống khác lạ mà người dân bản vẫn gọi là “dị nhân” của Bản 1, xã Kim Sơn.

Bước vào căn lều rộng chưa đầy 10m2 vừa đủ kê một chiếc giường, gọi là giường cho nó oai chứ thực chất là mấy tấm nứa mục kê lên trên bốn hòn đá. Vật dụng đáng giá nhất trong căn lều có lẽ là bốn cái cột nhà bằng bê tông do UBND xã dựng tặng cách đây 2, 3 năm về trước. Còn lại là mớ quần áo, chăn chiếu bùng nhùng đầy đất cát và mấy cái ca nhựa mốc meo, đen sì.

Ngồi lê dưới nền nhà bằng đất gồ gề, anh tiếp tôi bằng giọng nói khó nhọc bởi miệng và cằm không được bình thường từ khi lọt lòng mẹ. Là người dân tộc Tày lại không được học hành, giao tiếp hạn chế nên trò chuyện với anh bằng tiếng Kinh câu được, câu không.
 
Anh bảo, từ lúc sinh ra, đôi chân đã không duỗi thẳng được mà bị teo nhỏ rồi cong vẹo, cánh tay phải thì ngắn cũn và co quắp. Anh là kết quả từ mối tình thời trẻ của người mẹ với một người đàn ông xa lạ. Có thai mà không có chồng, cho đến khi sinh ra đứa con không lành lặn, mẹ anh bị làng xóm hắt hủi, khinh miệt cũng sinh bệnh mà mất sớm. “Mẹ mất sớm nhưng tôi không biết bố mình là ai. Tôi được người dì ruột đón về nuôi từ ngày đó. Từ lúc lớn lên, nhiều lần thấy các bạn khỏe mạnh nô đùa, tôi cũng muốn chơi lắm nhưng chẳng biết làm thế nào. Lớn lên cũng muốn có một người vợ nhưng què quặt thế này có nuôi được người ta đâu. Mà chắc gì người mình muốn lấy họ đã ưng”, giọng buồn khi anh Xanh nói về số phận hẩm hiu của mình.

Anh kể, vào những năm nạn đói hoành hành, chẳng có gì ăn, nghĩ phận mình chẳng làm nổi việc gì giúp người thân, lại còn là gánh nặng, tủi phận anh xin mọi người dựng cho túp lều tranh giữa sườn dốc sống một mình nhặt rau dại nuôi thân cho qua ngày. Năm 2008, anh được chính quyền xã Kim Sơn dựng cho căn nhà có bốn cái cột bằng bê tông chắc chắn, bao quanh bằng tre nứa.
 
Ước mỗi ngày được ăn lưng bát
 
Đôi chân tật nguyền, một cánh tay cũng không làm được việc gì, cuộc sống gần 50 năm qua với anh Xanh như một kiếp đọa đầy. “Nhưng tôi chấp nhận và luôn vui vẻ với đời. Vì có kêu than, trách phận cũng không sướng hơn được”, anh Xanh cho biết.

Ngồi tiếp chuyện đến gần trưa, anh bảo: “Tôi quên mất là hôm nay có khách. Hàng ngày tôi chỉ nấu cơm vào bữa tối rồi gần đêm mới ăn. Tôi chỉ dám ăn bữa tối vì sợ đói không ngủ được, chứ gạo đâu mà ăn trưa, ăn sáng”. Lời tâm sự chân thật của anh như khiến những người đối diện lặng đi vì thương cảm. Cuộc sống như vậy, nhưng anh bảo như thế đã là hạnh phúc rồi. Ban ngày anh bò lê đi nhặt rau dại ở khắp con sông, con suối rồi đợi tối về nấu ăn với cơm. Anh bảo, ngày thì đói một lúc lại thôi chứ đêm mà đói chân tay run giật, không tài nào ngủ được. Anh khoe, giờ Nhà nước trợ cấp cho anh mỗi tháng 180.000 đồng, số tiền đó anh dành mua một ít gạo, còn lại để mua muối về ăn dần và thuê đám trẻ trâu đi hái rau dại, măng rừng làm thức ăn mỗi khi anh không lê đi được.
 
Đã lâu lắm rồi anh không biết mùi vị của thịt, cá như thế nào và khi nhắc đến những thứ đó, anh thấy nó quá xa xỉ. “Thèm lắm nhưng không làm được nên đành ăn cơm với muối trắng thôi. Thỉnh thoảng làng xóm có cỗ bàn, người ta cho thì mới được ăn”, anh Xanh kể.

Hàng ngày, anh tự làm tất cả mọi sinh hoạt bằng cánh tay trái duy nhất. Cánh tay ấy bò lê suốt 50 năm qua giờ trông to, dày, sần sùi đến mức có lẽ dao có khứa vào cũng không còn cảm giác đau nữa.

“Chân tôi không đi được, nhưng tôi còn một tay, còn đôi mắt sáng nên tôi vẫn có thể làm được nhiều việc. Tôi bây giờ nhận trông mấy đàn vịt cho hàng xóm, đổi lại họ trả tiền, trả gạo, thỉnh thoảng cho tôi đôi quả trứng. Nhiều lúc ở nhà hay đi chăn vịt cũng buồn, giá như có cái đài mà nghe thì cũng thú vị hơn”, anh Xanh tâm sự.

Gần 50 tuổi nhưng ước mơ của anh nghe thật bình dị: Mỗi ngày được ăn lưng bát cơm, đêm không bị co giật vì đói là được.

Chia tay anh ra về cũng là lúc mây mù kéo đến. Giữa không gian núi rừng chỉ có tiếng mưa buồn tê tái nhưng anh vẫn nở nụ cười để chào những người khách lạ. Nụ cười rất lạc quan, yêu đời.
 
Lê Nhung
legiangthuctap
Ý kiến của bạn
Tags:
Danh sách bạn đọc ủng hộ các hoàn cảnh khó khăn từ ngày 01/7/2026 - 31/7/2026

Danh sách bạn đọc ủng hộ các hoàn cảnh khó khăn từ ngày 01/7/2026 - 31/7/2026

Kết chuyển -

GĐXH - Từ ngày 01/7/2026 - 31/7/2026, Chương trình Vòng tay nhân ái (Báo Sức khỏe và Đời sống) tiếp tục nhận được sự quan tâm, giúp đỡ của bạn đọc dành cho các cảnh đời kém may mắn. Chúng tôi xin gửi tới các quý bạn đọc hảo tâm danh sách ủng hộ cụ thể và mong tiếp tục nhận được sự ủng hộ của quý bạn đọc.

MS 1106: Mẹ già nằm một chỗ vì tai biến, con cần tiền điều trị u não, người phụ nữ nghèo ở Nghệ An cầu cứu

MS 1106: Mẹ già nằm một chỗ vì tai biến, con cần tiền điều trị u não, người phụ nữ nghèo ở Nghệ An cầu cứu

Cảnh ngộ -

GĐXH – Vợ chồng chị Nguyễn Thị Điệp ở Nghệ An hiện vừa lo cho người mẹ già tai biến nằm liệt và con trai liệt nửa người vì u não, cần điều trị gấp. Hai người thân cùng lâm bệnh điều trị tốn kém, người phụ nữ nghèo ấy chỉ biết cầu cứu cộng đồng.

MS 1104: 17 tuổi chưa một ngày đến trường, nữ sinh thiểu năng trí tuệ lại đối mặt ca phẫu thuật hơn 100 triệu đồng

MS 1104: 17 tuổi chưa một ngày đến trường, nữ sinh thiểu năng trí tuệ lại đối mặt ca phẫu thuật hơn 100 triệu đồng

Cảnh ngộ -

GĐXH – Mỗi sáng, khi các em chuẩn bị đến trường, Lê Thị Bảo Yến lại lặng lẽ ngồi trước hiên nhà nhìn theo. Năm nay 17 tuổi nhưng Yến chưa một lần được đi học. Yến bị thiểu năng trí tuệ nên chậm hơn các bạn. Giờ đây em lại đối mặt với ca phẫu thuật cong vẹo cột sống mà người mẹ đơn thân không biết lấy đâu ra tiền để lo.

MS 964: Hơn 3 thập kỷ làm đôi chân cho con gái nằm liệt giường

MS 964: Hơn 3 thập kỷ làm đôi chân cho con gái nằm liệt giường

Cảnh ngộ -

GĐXH - Suốt hơn 30 năm qua, cuộc đời bà Trần Thị Hồng (70 tuổi, thôn Lam Hồng, xã Đan Hải, Hà Tĩnh) gắn liền với những tháng ngày bất hạnh. Chồng mất sau nhiều năm bệnh tật, đôi chân tật nguyền và bệnh tật bủa vây nhưng người mẹ ấy vẫn gắng gượng từng ngày để chăm sóc đứa con gái mắc bệnh não úng thủy nằm bất động.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.