Rời khỏi nhà chồng sau 6 năm tôi như sống trong thiên đường

| Tâm sự

GiadinhNet - Sau 6 năm làm dâu và ở nhà bố mẹ chồng, tôi đã quyết định ra ở riêng và cảm thấy quyết định đó hoàn toàn sáng suốt.

Năm nay tôi 33 tuổi và đã lập gia đình được 6 năm. Trước khi đi lấy chồng, bạn bè tôi đứa nào cũng xui sau này cưới rồi cứ thuê nhà mà ở, giầu nghèo, khó khăn vất vả ra sao cố gắng khắc phục, còn sướng hơn là đi ở nhà mẹ chồng. Tôi bàn với chồng chưa cưới, lúc đó anh cũng đồng ý vì bạn bè anh cũng khuyên nhủ như vậy.

Nhưng sau ngày cưới, vợ chồng trẻ chúng tôi lại không dứt ra được khỏi nhà mẹ chồng. Bởi bố mẹ chồng và em chồng cũng rất quý trọng tôi. Tôi sống trong ngôi nhà dù nhỏ, nhưng đầy đủ và gia đình rất ấm cúng, khi sinh con tôi mới thấy ở cùng bố mẹ chồng thuận lợi đủ đường.

Khi đứa lớn lên 5 tuổi và chỉ còn 1 năm nữa là đi học tiểu học, còn đứa bé cũng gần lên 2, vợ chồng tôi lại bàn tính chuyện ra ở riêng, không phải là vì bố mẹ chồng hà khắc, cũng không phải là trốn trách trách nhiệm phụng dưỡng, chăm sóc bố mẹ chồng vì ông bà còn sức khỏe, có lương hưu. Nguyên nhân chủ yếu là vì con đã lớn, chuẩn bị đi học nên cần thời gian, điều kiện để chăm sóc, giáo dục con. Nhất là khoản dạy con tự lập, thậm chí có hình thức phạt nếu lười học, nói dối bố mẹ…

Biết tin chúng tôi có kế hoạch ra ở riêng, ông bà đùng đùng nổi giận, cho rằng chúng tôi làm thế thì ông bà mất mặt với họ hàng, hàng xóm vì sẽ bị cho là đuổi con, đuổi cháu ra ngoài. Rồi nếu chúng tôi khó khăn, vất vả, ông bà sẽ không đành lòng… Ông bà còn nghĩ rằng chúng tôi giận điều gì đó mà muốn đi. Trong thâm tâm, ông bà nội cứ nghĩ rằng vợ chồng tôi ở cùng sau này sẽ thay ông bà thờ cúng.

Rời khỏi nhà chồng sau sáu năm tôi như sống trong thiên đường - Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Thực sự tôi cũng rất yêu quý bố mẹ chồng và cả cô em chồng, dù chỉ kém tôi vài tuổi nhưng chưa kết hôn. Tôi cũng đành tâm sự thật lòng với bà về mong muốn của hai vợ chồng, muốn ra ngoài ở riêng để tự lập, dạy dỗ con cho phù hợp hơn. Bởi con sắp sửa đi học, sẽ rất vất vả trong học tập nên thường ông bà bận tâm, lo lắng cho cháu quá cũng khiến cháu dựa dẫm, không chịu học bài… Với lại, nếu có ở riêng cũng tìm một nơi ở gần ông bà, tiện việc ông bà qua chơi và về thăm ông bà thường xuyên.

Những lời tâm sự của tôi cuối cùng đã được bố mẹ chồng đồng tình, bởi nhà ông bà cũng khá chật chội, ông bà còn tranh thủ mở bán hàng ở một góc tầng 1 cho vui tuổi già và có thêm thu nhập. Nhà đã không còn đủ không gian cho từng đó người, nhất là tụi nhỏ đang dần lớn lên. Nếu ở riêng, tôi cũng có thêm chỗ để tranh thủ làm nơi bán hàng online.

Vậy là vợ chồng tôi dù biết là khó khăn, nhưng đã dốc hết toàn bộ số tiền tiết kiệm đã có, được ông bà nội, ngoại hỗ trợ thêm một ít, vay mượn từ bạn bè, người thân… chúng tôi đã mua được một căn hộ nhỏ, đủ cho 4 thành viên trong gia đình ở tương đối thuận lợi. Nơi ở mới của chúng tôi cũng chỉ cách nhà bố mẹ chồng chừng 1km. Nên rất ổn về mọi thứ, ông bà đều ghé qua thăm hàng ngày và phụ giúp đưa cháu đi học, cơm nước những lúc vợ chồng tôi bận, về muộn.

Ra ở riêng, dù khó khăn, nhưng cuộc sống rất thoải mái, thuận vợ thuận chồng nên làm ăn cũng tốt, số nợ cũng ngày càng vơi dần. Chồng tôi trước đây ít quan tâm đến việc nhà, chăm sóc, đưa đón con đi học thì nay rất đảm mọi thứ và rất có trách nhiệm với gia đình. Bố mẹ chồng tôi cũng lấy làm mừng lắm, tấm tắc khen con dâu, con trai chín chắn mọi mặt. Chúng tôi còn dự định sẽ cố gắng tiết kiệm tiền để sau này mua một nơi ở khác tốt hơn và gần ông bà hơn.

Tôi hài lòng với cuộc sống hiện tại và thầm cảm ơn bố mẹ chồng nhiều lắm vì ông bà chính là hình mẫu để tôi học tập, cố gắng. Trong quá trình làm dâu từng đó năm, tôi từ một cô gái chưa biết gì thì nay lo toan được mọi thứ từ công việc nhà đến nuôi dạy con. Chúng tôi ra ở riêng cũng khá muộn, nhưng dẫu sao có ở riêng mới thấy mình tự lập và trưởng thành hơn rất nhiều.


Thảo Trang

Ngô Quang Huy
Ý kiến của bạn
Tags:
58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

Tâm sự -

GĐXH - Chồng mất đã 12 năm, các con đều trưởng thành và có cuộc sống riêng. Tưởng rằng đã quen với những bữa cơm một mình và những buổi chiều lặng lẽ, nhưng đến khi gặp một người tử tế muốn cùng mình đi hết quãng đời còn lại, tôi mới nhận ra điều khiến mình day dứt nhất không phải là nỗi cô đơn, mà là nỗi sợ các con sẽ nghĩ khác về mẹ.

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Tâm sự -

GĐXH - Trong cuộc đời của một người phụ nữ, có những điều chỉ khi bước sang một vai trò khác, chúng ta mới thật sự cảm nhận được. Ngày còn làm dâu, chúng ta mong được mẹ chồng yêu thương và cảm thông. Đến khi làm mẹ chồng, chúng ta lại học cách cảm thông với những nỗi lòng mà ngày xưa mình chưa từng nhìn thấy...

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Tâm sự -

GĐXH - Từng nghĩ điều đáng sợ nhất của tuổi già là bệnh tật, nhưng sau nhiều tuần nằm một chỗ, phải nhờ người khác bón từng thìa cơm, đỡ từng bước đi, tôi mới hiểu điều khiến lòng mình day dứt không phải những cơn đau, mà là cách các mối quan hệ âm thầm thay đổi. Cũng từ biến cố ấy, tôi học được một bài học quý giá...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.