Sợ cưới sớm sẽ phải lo gánh nặng 'cơm áo gạo tiền'
Tôi không muốn cưới nhau về rồi lo cảnh cơm, áo, gạo, tiền, rồi nội ngoại hai bên, con cái, nghĩ tới là đau đầu.
Tôi là đứa con gái ở quê vào thành phố học đại học rồi ở lại Sài Gòn làm việc. Tôi và anh quen nhau đến nay đã được 3 năm, khi tôi còn là sinh viên năm 3. Nhà anh cách nhà tôi hơn 100 km, khác tỉnh của tôi. Ngoại hình tôi theo mọi người nhận xét là xinh đẹp, thông minh, hài hước, hòa đồng. Từ lúc đi học đến khi đi làm, tôi được nhiều người theo đuổi nhưng vì đã có người yêu nên tôi giữ khoảng cách. Tôi và anh đã đi làm hơn một năm với mức lương gọi là tạm đủ nếu tiết kiệm. Tôi cũng biết hai đứa mới ra trường nên không đòi hỏi gì, chỉ là cuối tuần anh dẫn tôi đi ăn, đi chơi đâu đó.
Nói về bạn trai tôi, anh là người sống rất tình cảm, yêu thương, chiều chuộng tôi hết mực. Anh lớn hơn tôi một tuổi nhưng nhỏ con và trắng trẻo nên mọi người nói trông anh trẻ hơn tôi. Anh suy nghĩ rất chín chắn. Mỗi lần có bất đồng, anh phân tích nhỏ nhẹ chứ không quát tháo, còn tôi khá nóng tính, cãi nhau y như rằng chỉ nghe thấy giọng tôi. Anh có nhiều tài lẻ, được bạn bè, đồng nghiệp yêu mến. Đi chơi ở đâu anh cũng chở tôi theo cùng. Tôi thấy mình rất dễ thân với bạn bè anh nhưng đôi khi bản thân không thích điều đó. Tôi bảo mỗi người cần phải có không gian riêng, tôi cũng cần thời gian để gặp bạn, đi mua sắm cùng bạn nữ.

Ảnh minh họa
Có một chuyện tôi không hài lòng là anh rất ghét bạn bè của tôi. Thời sinh viên, tôi rất ham chơi, hay đi chơi với bạn bè cùng học cấp 3, cả trai lẫn gái. Tôi uống được bia nên mỗi lần đi chơi là chúng tôi nhậu và anh rất ghét kiểu con gái nhậu như vậy. Chúng tôi cãi nhau nhiều về chuyện này nhưng rồi tôi cũng xuôi lòng vì nghĩ anh chỉ muốn tốt cho mình, con gái nhậu nhẹt cũng không tốt. Vì vậy, từ khi quen anh, tôi ít gặp bạn bè. Anh ghen nhiều chuyện rất vô lý rồi bắt đầu kiểm soát tôi. Trang cá nhân, mạng xã hội của tôi anh đều biết mật khẩu. Tôi đi làm về tới là anh lấy điện thoại kiểm tra. Lúc trước, tôi làm công ty bất động sản, mỗi lần bán được nhà là công ty hay đi ăn uống nhưng tôi rất hay từ chối đi cùng vì đi chơi như vậy là tôi và anh lại cãi nhau. Tôi rất mệt mỏi.
Có lần, tôi đi sinh nhật sếp nữ cùng cả công ty, anh gọi điện liên tục, rồi nhắn tin, tôi mà nhắn lại chậm thì anh hỏi, tôi bực quá nên tắt máy luôn. Thế là 22h tôi về nhà, mặt anh hằm hằm nói chuyện với tôi, tôi cãi lại vì thấy không làm gì sai thì bị anh đánh. Tôi dọn đồ định đi ngay trong đêm thì anh xin lỗi và giữ tôi lại. Tôi cũng bỏ qua cho anh vì tính không giận dai ai bao giờ. Tôi biết bản tính anh rất nóng nên tha thứ và đó là lần đầu tiên anh đánh tôi.
Cả hai gia đình đều biết chúng tôi quen nhau, gia đình anh cũng làm nông nhưng không quá nghèo. Gia đình anh rất thương tôi. Ba mẹ anh hay gọi điện thoại hỏi thăm tôi và tôi cũng quý gia đình anh. Còn gia đình tôi thì không thích anh, mọi người không có thiện cảm với anh từ lần gặp đầu tiên, tôi cũng không hiểu tại sao. Ba mẹ tôi nói anh không xứng, muốn tôi lấy chồng đẹp trai, khá giả, còn nếu tôi cưới anh sẽ khổ nhưng tôi bất chấp mà yêu anh. Gia đình tôi tuy làm nông nhưng có mối quan hệ với những người có chức nên ba mẹ muốn xin cho tôi về quê để làm công chức nhà nước. Tôi không chịu vì anh muốn ở lại thành phố để lập nghiệp và khi mới ra trường, tôi cũng muốn đi làm để lấy kinh nghiệm, cọ sát với thực tế, tôi cãi lời ba mẹ để ở lại. Ba biết tính tôi rất bướng và cũng thương con nên không quá khó khăn nhưng hay gọi điện to nhỏ mong tôi thay đổi.
Tôi biết ba mẹ nào cũng chỉ muốn tốt cho con. Sau nhiều lần bị thuyết phục, tôi cũng mủi lòng và khi đi làm có nhiều chuyện bất mãn nên tôi nói chuyện với anh. Anh đồng ý về quê cùng tôi, anh nói yêu tôi nên dù ở đâu cũng có thể làm được, miễn là có tôi ở bên cạnh. Nhưng đến khi người bà con của tôi hứa xin việc cho, gọi tôi về quê thì anh lại ngĩ ba mẹ muốn chia cắt hai đứa, muốn mai mối cho tôi một người chồng giàu có. Tôi về được nửa tháng thì anh cũng xin nghỉ việc ở công ty rồi về chỗ tôi (chỗ tôi xin việc không phải là quê tôi).
Nhưng công việc không thuận lợi, tôi phải ở nhà gần một năm để đợi việc. Anh cũng ở nhà, sau Tết thì vào lại công ty cũ để làm. Trước Tết, hai đứa bàn tính cuối năm nay tới lễ, rồi sang năm đám cưới vì tôi không muốn nghe mọi người nói ra nói vào nữa. Bây giờ, anh cũng thay đổi (sau lần tôi quyết liệt đòi chia tay), tôi được thoải mái hơn một chút, nhưng thật sự tôi chưa muốn cưới vì công việc chưa ổn định. Tôi muốn anh đi làm vài năm tích lũy một số vốn, có một sự nghiệp tạm ổn rồi mới cưới, vì giờ chúng tôi còn trẻ và tôi vẫn còn ham chơi. Tôi không muốn cưới nhau về rồi lo cảnh cơm, áo, gạo, tiền, rồi nội ngoại hai bên, con cái, nghĩ tới là đau đầu. Bây giờ tôi có nên chờ anh thêm 3,4 năm nữa không vì nếu như sau 3,4 năm nữa anh vẫn không có gì thì tôi mất cả tuổi xuân để chờ đợi?
Theo Yến/Ngôi sao
Tôi sợ những cuộc điện thoại lúc nửa đêm
Tâm sự - 9 giờ trướcGĐXH - Ở tuổi trung niên, nỗi lo của người phụ nữ không còn là những bộn bề cơm áo gạo tiền như thuở trước. Thay vào đó là những trăn trở về cha mẹ già, con cái trưởng thành và sức khỏe của những người thân yêu. Có lẽ vì thế mà với nhiều người, tiếng chuông điện thoại vang lên giữa đêm khuya luôn mang theo một nỗi bất an khó gọi thành tên.
Góp tiền xây nhà ở chung sau nghỉ hưu, 3 chị em tôi từ người thân trở thành người dưng
Tâm sự - 13 giờ trướcGĐXH - Chỉ sau vài tháng thi công, giấc mơ an hưởng tuổi già của ba chị em tôi nhanh chóng tan vỡ.
Gửi con đi du lich cùng ông bà nhưng không góp tiền, chị chồng "thẹn quá hóa giận" khi em dâu gửi hóa đơn
Tâm sự - 13 giờ trướcMột chuyến đi tưởng là dịp cả nhà quây quần bên nhau lại trở thành nguyên nhân khiến chị em trong nhà nhìn nhau bằng ánh mắt đầy khó chịu. Chỉ vì một đứa trẻ đi cùng, mọi chuyện bỗng rẽ sang hướng không ai ngờ tới.
Nghe lời người thân bán nhà về quê khởi nghiệp, 1 năm sau tôi phải đóng cửa trong nước mắt
Tâm sự - 18 giờ trướcGĐXH - Quyết định bán tài sản lớn nhất của gia đình để về quê khởi nghiệp, nhưng chỉ sau một năm vận hành, tôi buộc phải thanh lý toàn bộ nhà hàng vì thua lỗ nặng nề.
Mấy chục năm sống vì gia đình, đến khi sống cho mình, tôi lại bị bàn tán
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Khi con cái trưởng thành và cuộc sống bớt đi những lo toan thường nhật, nhiều phụ nữ tuổi trung niên bắt đầu học cách quan tâm đến chính mình. Nhưng giữa những niềm vui mới tìm lại được, đôi khi họ vẫn phải đối diện với những ánh nhìn, lời nhận xét và cả những băn khoăn trong lòng...
Lương hưu không cao, tuổi già của tôi vẫn đủ đầy nhờ cách tính toán khôn ngoan
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tuổi già, tôi đã tìm được cách sống độc lập, thoải mái, không làm phiền con cái mà chi phí sinh hoạt chỉ bằng một phần nhỏ so với thuê người chăm sóc chuyên nghiệp.
Nhường đất thừa kế cho em trai: Tự quyết định không hỏi ý kiến vợ, nhiều năm sau, tôi day dứt không yên
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Mỗi lần áp lực tiền bạc đè nặng, vợ tôi lại nhắc đến quyết định nhường đất năm xưa khiến tôi cảm thấy bị dồn vào góc tường.
Tôi đã nghỉ hưu nhưng vẫn không dám nghỉ làm
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, điều tôi mong nhất là vẫn có thể tự lo được cho bản thân trong khả năng của mình. Bởi tôi biết, tuổi già đôi khi chỉ cần một lần đau ốm cũng đủ khiến những khoản tiết kiệm tích góp bấy lâu vơi đi rất nhanh.
Chia đất cho con trai, con gái mang luật ra dọa: Tuổi già của tôi không còn một ngày bình yên
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nhiều đêm liền tôi ngồi khóc một mình. Tôi không hiểu vì sao gia đình đang yên ấm lại thành ra thế này.
Mang 12 tỷ đồng về quê sống chậm, 3 năm sau vợ chồng phải quay lại thành phố làm thuê
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Rút toàn bộ tiền tiết kiệm để về quê nghỉ hưu sớm ở tuổi 45, người phụ nữ không ngờ chỉ sau 3 năm, vợ chồng chị buộc phải trở lại thành phố mưu sinh.
Tôi đã nghỉ hưu nhưng vẫn không dám nghỉ làm
Tâm sựGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, điều tôi mong nhất là vẫn có thể tự lo được cho bản thân trong khả năng của mình. Bởi tôi biết, tuổi già đôi khi chỉ cần một lần đau ốm cũng đủ khiến những khoản tiết kiệm tích góp bấy lâu vơi đi rất nhanh.