Tôi suýt bị người tình 'làm nhục'
Anh kéo tôi sát vào, ôm hôn và muốn tiến xa hơn. Tôi cố hết sức chống cự và chạy vào nhà vệ sinh khóa chặt cửa.
Tôi sắp phải rời nơi đây và đi đến một nơi rất xa. Nơi ấy mọi thứ đối với tôi sẽ là một cuộc sống mới, một môi trường trường hoàn toàn xa lạ. Tôi chỉ muốn được một lần yêu và yêu trọn vẹn, tôi không biết là sau này có phải hối hận vì những gì tôi làm trước mắt không? Nhưng tôi không thể ngừng lại được rồi, tôi đã yêu quá sâu, không thể quay lại được nữa.
Đều là con gái nên tôi cũng hiểu được cảm giác khi yêu một người sẽ thế nào và ra sao? Nhưng tôi không nghĩ tôi làm vậy là sai. Câu chuyện tôi sắp kể đây cũng xoay quanh vấn đề: Yêu người đã có gia đình.
Tôi biết anh có vợ. Tôi rõ hơn ai hết. Tôi không hiểu là giữa họ có tình yêu hay không mà lại đi đến hôn nhân. Tôi hỏi và anh ấy trả lời là: "Anh vừa cưới vợ tháng 8 năm 2012. Hôn lễ được tổ chức ở quê và hiện tại, anh đang sống, làm việc trong miền Nam. Do vợ anh ta còn học nên chưa thể về ở cùng anh".
Chúng tôi quen nhau trong một chuyến đi chơi ngắn ngày và từ sau chuyến đi đó, anh có số điện thoại của tôi. Lúc đầu, anh thường xuyên quan tâm và hỏi thăm tôi như một người bạn rất đặc biệt. Tôi cũng cảm nhận được thứ tình cảm đó không đơn thuần là bạn bình thường. Dần dần, anh tỏ vẻ thích tôi và thổ lộ với tôi điều đó. Tôi cũng có thiện cảm với anh từ trước nên...
Từ chuyến đi chơi đó, anh đã đem lại cho tôi một mẫu đàn ông lý tưởng mà tôi hằng mong ước và từ trước đến giờ, tôi chưa gặp bao giờ. Dù biết anh đã có vợ, tôi cũng không ngại bị vợ anh biết vì chúng tôi chưa đi đến đâu mà. Thế là ngày qua ngày, tối đến đêm, anh nhắn tin và chuyện trò với tôi. Và rồi không thể thiếu được một cuộc gặp gỡ để chuyện trò. Chúng tôi hẹn gặp nhau tại một địa điểm đã hẹn trước ở siêu thị.
Cuộc hẹn thứ nhất, khi chúng tôi gặp nhau thì hai người rất ngại ngùng và e thẹn vì thời gian đầu, chúng tôi chỉ quan tâm nhau qua tin nhắn. Cảm giác khi đó rất khó diễn đạt. Rồi anh hỏi tôi có muốn xem phim không? Khi đó, tôi cảm giác như chúng tôi bắt đầu đang hẹn hò vậy. Và tôi trả lời là "Không", mặc dù tôi rất thích xem phim. Anh đành chiều ý tôi và hỏi tôi muốn đi đâu? Tôi gợi ý đến một quán nhỏ nào đó nói chuyện?
Sau đó, hai chúng tôi mỗi người một xe đi vòng quanh thành phố để tìm một quán cafe mà tôi thấy thích để ngồi lại. Tìm mãi một hồi lâu, cuối cùng cũng không tìm được quán nào thích hợp. Vậy là ghé đại một nơi. Khi ngồi lại, chúng tôi nói chuyện rất vui mà không ai dám nhắc gì đến chuyện tin nhắn hàng đêm, chỉ xoay quanh các đề tài khác thôi.
Ngồi được một hồi lâu, anh sợ tôi về khuya nên bảo ra về. Và chúng tôi đường ai nấy về. Khi về đến nơi, anh hỏi thăm tôi và quan tâm tôi rất nhiều, nói là lo cho tôi về một mình, từ nay không để tôi đi như vậy nữa. Tôi cảm thấy rất vui vì được anh quan tâm như thế?
Rồi cuộc hẹn thứ hai cũng đến. Lần này, khác với cuộc hẹn thứ nhất là chúng tôi đã thấy thoải mái và không e thẹn như trước. Chúng tôi đi ăn, xong lại ngồi cafe nói chuyện và ra về. Qua hôm sau, chúng tôi lại hẹn đi chơi tại một điểm du lịch. Tôi thấy rất vui vẻ và hạnh phúc, mặc dù tôi biết hạnh phúc đó sẽ không được bền lâu đâu khi mà tội lỗi trong tôi bộc phát và lo sợ có người quen biết được chúng tôi đang đi chơi với nhau.
Khi bên anh, tôi giống như một người bạn. Cái gì liên quan đến vợ anh, tôi đều hỏi và anh cũng rất thành thật trả lời. Tôi không dám nghĩ là anh thích tôi. Nhưng khi ngồi gần với nhau, anh muốn hôn tôi và tôi không thể cưỡng lại được. Anh đã hôn tôi. Rồi không biết từ đâu, bàn tay anh va vào thân xác tôi, khiến tôi cảm giác rất sợ hãi. Tôi không dám nghĩ anh lại làm vậy nhưng tôi vẫn không thể nào phản kháng. Nhưng tôi cũng nhận ra là mình đã sai và đã luống quá sâu.
Từ ngày hôm đó, tôi rất sợ khi gặp lại anh. Tôi sợ cảnh tượng ấy lại tái diễn, tôi thật sự rất sợ. Rồi vẫn cứ gặp nhưng không có chuyện đó xảy ra nữa, tôi cũng yên tâm. Và rồi lại có một số chuyện không vui khiến cả hai chúng tôi xảy ra xung đột, không liên lạc một thời gian. Không biết có phải là vì đã yêu anh ấy hay không mà tôi chủ động làm lành. Nhưng anh ấy vẫn cứ thờ ơ. Cho đến khi tôi không thể chịu đựng được nữa, đành lựa chọn một cách để được gặp anh ấy, đó là tiếp cận với anh qua một người bạn của tôi. Tôi không biết anh ta có ngạc nhiên hay không? Riêng tôi lại rất lo sợ người bạn của tôi biết chuyện tôi và anh quen nhau.
Thế là từ hôm đó, chúng tôi có cầu nối liên quan với nhau mà được tiếp cận nhiều hơn. Ban đầu, anh cũng rất bối rối nhưng về sau cũng quen và biết tôi không còn có ý định thích anh nên anh giúp đỡ, quan tâm tôi có giới hạn, không như trước nữa. Tôi hiểu và tôi cũng cố gắng chấp nhận, cố nén đau thương, không để anh ấy biết.
Từ lúc làm việc chung, anh ấy lại tỏ ra quan tâm tôi vì tôi chưa biết gì. Ngày qua ngày, anh ấy lại thường nhắn tin và nói muốn gần tôi. Tôi rất lo sợ nhưng rồi cũng không thể tránh khỏi. Đó là có một hôm, khi tôi nghỉ trưa, anh nói muốn ngồi nói chuyện cùng tôi một chút. Vì làm việc chung nên tôi biết anh đang buồn và tôi chấp nhận cho anh ấy qua phòng ngồi.
Tôi thì vẫn nằm trên giường, anh cũng nằm, mỗi người nằm một góc. Rồi đột nhiên anh kéo tôi vào lòng, sát vào người anh và bắt đầu có cử chỉ ôm, hôn tôi. Tôi vẫn không phản kháng. Chưa dừng lại ở đó, anh muốn tôi quan hệ cùng anh. Tôi rất sợ. Tôi đã cố hết sức chống cự. May thay, tôi chưa bị anh ấy làm nhục. Tôi cố gắng chạy thật nhanh vào nhà vệ sinh, khóa chặt cửa và đuổi anh ấy ra.
Từ hôm ấy chuyện đó xảy ra, anh không nói năng gì. Tôi có cảm giác anh ấy đang giận tôi nhưng tôi cũng không chịu thua, cũng im lặng và cố gắng xem chuyện đó chưa có gì xảy ra. Dù vậy, tôi cứ bị ám ảnh mãi cảnh tượng đó. Tôi không thể nào không suy nghĩ. Tôi không biết khi phải đối diện với anh ấy, tôi sẽ thế nào? Tôi biết là mình sai, sai từ khi mới bắt đầu. Tôi cứ nghĩ tình yêu đơn thuần là sẽ không có chuyện đó xảy ra nhưng sự thực thì không bao giờ là vậy? Tôi không biết còn cách nào có thể thay đổi tình thế trước mắt không?
Theo Ngôi sao
Tôi từ chối khi con trai xin sang tên nhà để 'báo hiếu', về già mới thấy quyết định này quá sáng suốt
Tâm sự - 2 giờ trướcGĐXH - Sau những gì đã trải qua, tôi nhận ra rằng chỗ dựa đáng tin cậy nhất lúc về già không phải ai khác mà chính là bản thân mình.
62 tuổi mới nhận ra: Tôi phạm 2 sai lầm sau khi nghỉ hưu khiến chồng ly hôn, con cái xa lánh
Tâm sự - 4 giờ trướcGĐXH - Tôi đã dành cả đời cho gia đình, nhưng sau khi nghỉ hưu lại vô tình đẩy những người thân yêu ra xa...
Từ niềm tự hào đến nỗi đau: Con trai tiến sĩ từ mặt cha chỉ vì một căn nhà
Tâm sự - 6 giờ trướcGĐXH - Sau nhiều năm vay nợ, bán tài sản để cho con trai học Tiến sĩ, người cha không ngờ tuổi già lại rơi vào cảnh cô đơn.
Chồng nghỉ hưu, tôi mất luôn khoảng trời riêng
Tâm sự - 18 giờ trướcGĐXH - Khi còn trẻ, tôi từng nghĩ rằng, hạnh phúc tuổi già là lúc chồng nghỉ hưu, con cái trưởng thành, vợ chồng mỗi ngày được ở bên nhau nhiều hơn. Thế nhưng, khi điều đó thật sự diễn ra, tôi mới nhận thấy, có những thay đổi tưởng là niềm vui, nhưng lại là "khủng hoảng" phải loay hoay rất lâu mới thích nghi được.
Nghỉ hưu rồi mới thấm: Điều đau nhất không phải nghèo mà là mất đi sự tôn trọng
Tâm sự - 20 giờ trướcGĐXH - Từng giữ vị trí quan trọng trong một doanh nghiệp lớn, được cấp dưới nể trọng, nhưng sau khi nghỉ hưu, cuộc sống của tôi lại rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.
Cho anh họ ở nhờ lúc khó khăn, 15 năm sau tôi muốn bán nhà phải ra tòa mới đòi lại được
Tâm sự - 22 giờ trướcGĐXH - Sau 15 năm cho anh họ ở nhờ mà không thu tiền, tôi định bán nhà để lấy tiền cho con đi du học. Thế nhưng, anh họ bất ngờ yêu cầu được chia khoản tiền lên tới hơn nửa tỷ đồng.
Em chồng mới ra trường lương 50 triệu/tháng, mẹ chồng tự hào khoe khắp nơi nhưng tôi biết sự thật đằng sau
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi không biết câu chuyện này sẽ đi đến đâu. Không biết một ngày nào đó mẹ chồng tôi có biết sự thật không.
Về già tôi mới hiểu: Có 2 chuyện càng giữ kín, tuổi già càng nhẹ lòng và ít rắc rối
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Bước sang tuổi 68, sau nhiều thăng trầm của cuộc sống, tôi nhận ra rằng không phải sự chân thành tuyệt đối nào cũng mang lại kết quả tốt. Có những điều nếu nói hết với người thân, đôi khi lại trở thành nguồn cơn của áp lực, hiểu lầm hoặc tổn thương.
Ngày con trai lấy vợ, tôi mới hiểu thế nào là hụt hẫng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Người ta thường nói về nỗi vất vả khi nuôi con khôn lớn. Nhưng có lẽ ít ai nhắc đến một thử thách khác cũng khó khăn không kém. Đó là học cách chấp nhận khi con trưởng thành và rời khỏi vòng tay mình...
Từng tin con cái là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau 5 ngày nằm viện một mình
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau một lần phải nhập viện và tự xoay xở mọi thứ mà không có con cái bên cạnh, tôi nhận ra tuổi già hạnh phúc không chỉ dựa vào tình thân.
Về già tôi mới hiểu: Có 2 chuyện càng giữ kín, tuổi già càng nhẹ lòng và ít rắc rối
Tâm sựGĐXH - Bước sang tuổi 68, sau nhiều thăng trầm của cuộc sống, tôi nhận ra rằng không phải sự chân thành tuyệt đối nào cũng mang lại kết quả tốt. Có những điều nếu nói hết với người thân, đôi khi lại trở thành nguồn cơn của áp lực, hiểu lầm hoặc tổn thương.