Tôi xấu mặt khi vợ không chịu trả nợ cho bố mẹ chồng dù nhà đẻ rất giàu
Khoản nợ vài trăm triệu đồng với gia đình vợ chỉ là con số rất nhỏ, nhưng cô ấy nhất định không đứng ra trả nợ thay cho bố mẹ chồng, khiến tôi xấu mặt với cả nhà.
Tôi và vợ kết hôn đã 10 năm. Tôi là trai tỉnh lẻ, còn vợ tôi thì được ví như lá ngọc cành vàng, sinh ra trong một gia đình giàu có ở đất Hà Nội.
Lúc đến với cô ấy, tôi rất mặc cảm vì hoàn cảnh gia đình, bố mẹ làm nông nghèo, quanh năm chân lấm tay bùn. Nhưng bố mẹ vợ là người tốt, ông bà quý tôi ở vẻ chất phác, hiền lành, vì thế không quan tâm nhiều tới gia cảnh con rể tương lai. Vợ tôi thì càng không để ý tới mấy chuyện đó, cô ấy thường bảo: "Em lấy anh vì con người anh. Tiền bạc tiêu mãi thì cũng hết, quan trọng là vợ chồng biết bảo ban nhau làm ăn để xây dựng hạnh phúc gia đình".
Sau khi kết hôn, hai chúng tôi dọn về căn nhà thuê trong ngõ nhỏ chỉ vỏn vẹn 15m2. Bố mẹ vợ xót con gái nên chỉ một năm sau, ông bà sang tên một căn chung cư ở gần trung tâm, bảo vợ chồng tôi chuyển về đó để tiện đi lại.
Cuộc sống cứ thế êm đềm trôi qua. Tôi đi làm ở cơ quan nhà nước, thu nhập chưa đầy chục triệu đồng nhưng có nhiều thời gian cho gia đình. Còn vợ tôi điều hành công ty của nhà ngoại, công việc kinh doanh rất tốt. Thu nhập của cô ấy đủ để chúng tôi sống xông xênh.
Mặc dù được chiều chuộng từ nhỏ, vợ tôi rất biết nghĩ, luôn quan tâm tới nhà chồng. Mỗi lần về quê tôi, thấy trong nhà thiếu thốn đủ thứ, cô ấy chạy ngay ra chợ sắm sửa đầy đủ không thiếu một thứ gì. Cách đây vài năm, cô ấy còn đưa hơn trăm triệu đồng cho tôi để sửa căn nhà của bố mẹ cho tươm tất.
(Ảnh minh họa được tạo bởi AI)
Biết tôi không kiếm được nhiều, mỗi tháng cô ấy trích tiền lương gửi về cho bố mẹ chồng 5 triệu đồng để mua thịt cá, nhưng vẫn khéo léo nói là tôi gửi. Từ ngày lấy vợ, cuộc sống của tôi lẫn cả gia đình ở quê đều thay đổi, bố mẹ tôi không phải vất vả dãi nắng, dầm mưa ngoài ruộng nữa, cũng không cần tiết kiệm, kham khổ quá mức nữa.
Tuy nhiên mới đây, trong nhà tôi xảy ra chuyện lớn khiến hai vợ chồng căng thẳng. Chuyện là vợ chồng cô em gái tôi mấy năm gần đây tập tành chơi cổ phiếu. Thời gian đầu, mọi việc khá dễ dàng nên em phất lên nhanh chóng. Đang đà làm ăn được, em gái về rủ bố mẹ tôi chơi cùng. Ông bà nghe bùi tai nên đi vay mượn để mua cổ phiếu theo con gái, với hy vọng vài tháng là thu tiền về.
Tuy nhiên, đời không như mơ, mã cổ phiếu mà cô em tôi chọn bất ngờ mất giá, cứ lao dốc mãi không phục hồi. Bố mẹ tôi rơi vào cảnh nợ nần mà không có khả năng chi trả.
Nghe tin bố mẹ mắc nợ lớn, lãi mẹ đẻ lãi con, tôi rất lo lắng. Tôi đi làm bao nhiêu năm, đồng lương ba cọc ba đồng chẳng tích cóp được đồng nào để giúp bố mẹ, làm sao có thể giải quyết món nợ hàng trăm triệu đồng. Cực chẳng đã, tôi bèn bàn với vợ trả hộ bố mẹ, nhưng cô ấy nói không còn tiền tiết kiệm vì tất cả đã đổ vào đầu tư.
Tôi đề nghị vay mượn ông bà ngoại để trả, nhưng đáp lại sự mong mỏi của tôi, cô ấy từ chối, nói thẳng: "Ông bà tự đưa mình vào thế đi vay nặng lãi, giờ ông bà phải đứng ra giải quyết hậu quả cùng gia đình cô em chứ sao lại để con trai chịu trách nhiệm".
Vợ còn chặn họng tôi bằng câu nói này: " Từ lúc lấy nhau, ông bà ngoại đã cho vợ chồng mình quá nhiều, em không thể để những việc này làm phiền ông bà nữa".
Tôi nghe mà cảm thấy thất vọng trước sự ích kỷ và vô tình của người vợ đầu gối tay ấp bao năm nay, càng ngao ngán hơn khi cô ấy đề xuất giải pháp thế chấp ngôi nhà bố mẹ tôi đang ở để vay tiền ngân hàng trả nợ, sau đó cô ấy sẽ hỗ trợ ông bà thanh toán dần khoản vay mới này.
Thực sự tôi không hiểu cô ấy đang nghĩ gì. Ngôi nhà đó là đất tổ tiên, nơi thờ cúng sau này của bố mẹ tôi, nếu đem thế chấp thì còn ý nghĩa gì nữa. Trong khi đó, vài trăm triệu đồng với nhà đẻ cô ấy chỉ là một con số rất nhỏ. Người ta nói nội ngoại nên công bằng, vợ tôi chỉ biết xót bố mẹ đẻ mà không biết xót bố mẹ chồng, không muốn san sẻ khi gia đình tôi gặp khó khăn dù việc đó nằm trong khả năng.
Món nợ mỗi ngày một phình to do lãi suất cao nhưng đến bây giờ vợ chồng tôi vẫn chưa quyết định được nên làm gì. Tôi giận vợ đến mức chẳng muốn ngồi chung mâm, còn bố mẹ thì ngày ngày gọi điện bảo tôi kiếm tiền gửi về. Thậm chí ông bà còn trách tôi những lúc khó khăn không biết đường nhờ vợ; họ hàng cũng xì xào, chê trách khiến tôi cảm thấy xấu mặt và cả xấu hổ thay cho cô ấy.
Tôi đã nghĩ tới việc sẽ tự mình thưa chuyện với ông bà ngoại, tuy nhiên nếu tôi qua mặt vợ như vậy, chắc chắn cô ấy không hài lòng. Xin độc giả hãy cho tôi lời khuyên, nên làm gì để vợ tôi thay đổi quan điểm, hay là cứ tự mình vay ông bà ngoại cho được việc đã, rồi mọi thứ tính sau?
Ở vậy phụng dưỡng bố mẹ chồng đến cuối đời, con dâu nghẹn lòng khi nghe đọc di chúc
Tâm sự - 4 giờ trướcGĐXH – Sau khi bản di chúc được công bố, chị Ngần vẫn ngồi im, không tranh cãi, không đòi hỏi cũng không khóc. Chỉ lặng lẽ nhìn xuống đôi bàn tay đã chai sần của mình.
Tự lái xe 650km đưa cả nhà đi du lịch, tôi tiết kiệm tiền vé bay nhưng hối hận
Tâm sự - 16 giờ trướcChọn tự lái xe thay vì đi máy bay, tôi tiết kiệm tầm chục triệu đồng nhưng cả nhà đều thất vọng vì chuyến đi hành xác, thời gian để khám phá, hưởng thụ bị rút ngắn.
Bỏ hơn 600 triệu xây nhà cho bố mẹ chồng, 1 năm sau, tôi bật khóc trong buổi họp chia đất
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nghe bố chồng công bố việc phân chia đất, tôi bất giác nhìn chồng, sự tủi thân cứ thế dâng trào...
Lương hưu vừa nhận đã chuyển cho con trai, tôi sốc nặng khi biết con dâu tiêu tiền vào đâu
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm dành tất cả những gì mình có, kể cả khoản lương hưu ít ỏi mỗi tháng, tôi nhận ra rằng sự hy sinh quá mức lại khiến bản thân trở thành người thiệt thòi nhất.
Tin mình xứng đáng lấy con nhà giàu, chị tôi bỏ qua bao người tử tế để rồi sa vào một "thiếu gia giả" và phải trả giá cay đắng
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi thấy chị tôi tỉnh táo, kiêu ngạo ở đâu ý, đến khi va vấp thực tế rồi mới thấy chị ngây thơ, dễ bị lừa biết bao.
3 con tôi nghỉ hè về quê chơi với ông bà, vậy mà chị dâu bắt đóng sinh hoạt phí
Tâm sự - 1 ngày trướcNăm nào nghỉ hè các con tôi cũng về quê cho ông bà vui, thế nhưng năm nay chị dâu lại lấy cớ bọn trẻ đã lớn, yêu cầu đóng phí sinh hoạt 1 triệu đồng/tháng.
50 tuổi, tôi muốn bán đất để đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH – Sau rất nhiều đêm mất ngủ, tôi quyết định đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão với mong muốn ông bà được chăm sóc sức khỏe tốt hơn.
Tưởng tuổi già viên mãn, tôi bật khóc sau những tháng ngày lần lượt sống cùng 2 con trai
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau 5 tháng lần lượt sống cùng 2 con trai, tôi cho rằng tuổi già cô đơn còn đáng sợ hơn thiếu thốn vật chất.
Công bố di chúc tuổi 79, tôi nghẹn lòng khi các con không ai muốn nhận tiền
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 79, tôi quyết định công bố di chúc. Thế nhưng phản ứng của các con, đặc biệt là cô con gái cả, lại khiến tôi vô cùng bất ngờ.
Gần 80 tuổi, phải sống tủi nhục ở nhà con thứ vì quyết định sai lầm khi chia đất trong quá khứ
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH – Giờ ở quê tôi, mỗi lần có ai nhắc chuyện chia đất cho con, người ta lại lấy chuyện nhà ông Thịnh ra để kể…
Lương hưu cao nhưng tuổi già vẫn bất hạnh: Tôi hối hận khi bán nhà ở quê lên ở cùng con trai
Tâm sựGĐXH - Đến bây giờ, tôi mới hiểu rằng lương hưu cao không thể đổi lấy cảm giác được tôn trọng và sống thoải mái trong chính quãng đời cuối cùng của mình.