Hà Nội
23°C / 22-25°C

Xin gửi đến em một lời xin lỗi

Thứ hai, 21:43 10/12/2012 | Tâm sự

GiadinhNet - 35 năm đi qua, anh càng hiểu là anh đã đánh mất một cuộc tình đẹp nhất của đời mình!

Sài Gòn về đêm hoa lệ và quyến rũ. Cảm giác ấy như thấm sâu vào trong tôi khi ngày mai tôi sẽ rời xa sau gần một năm gắn bó với bao chuyện buồn vui. Và, dù như thế nào, tôi nhất định không cho Vân biết, bởi tôi hiểu mình sẽ không đủ can đảm để chia tay.
 
Cái phòng sau nho nhỏ của căn nhà phố Phan Đăng Lưu chỉ còn mình tôi. Ánh đèn như soi vào tôi, như muốn đọc trái tim tôi đang ở cung bậc nào. Cái cảm giác mông lung thật khó tả với bao nỗi nhớ tràn về…
 
Nhớ ngày nào, khi cơn mưa nhẹ đầu mùa đến, trên đường xem phim về, hai đứa nắm tay nhau, nép mình vào góc phố, vuốt những hạt mưa trên mặt của nhau. Và tôi lại ước ao mưa Sài Gòn thật giống mưa dầm miền Trung quê tôi, để đường về Vạn Kiếp tuy gần mà xa, thật xa. Nhớ cả những chiều thả bộ bên nhau trên con đường Phan Đăng Lưu, Hoàng Hoa Thám, Đinh Tiên Hoàng, trong tiếng chuông nhà thờ đổ từng hồi. 

Nhớ con đường Nguyễn Duy, bên cạnh trường Đại học Mỹ thuật thành phố, hai đứa trao nhau nụ hôn đầu tiên trong dịu ngọt, nồng nàn. Và nhớ nhất là một đêm mưa nặng hạt, tại căn phòng nhỏ của ngôi nhà này, tôi ôm đàn guitar và không hiểu sao lại hát cho Vân nghe bài hát Niệm khúc cuối của Ngô Thụy Miên. Vân đã khóc vì linh cảm rằng sự đổ vỡ như là định mệnh…
 
Đang miên man trong nỗi nhớ, thì Vân bất ngờ đứng trước mặt. "Mai anh về Bình Định?". Tôi giật mình, cố giấu vẻ lúng túng, không dám nhìn thẳng vào mắt Vân, miệng lí nhí: "Đâu có!". Vân ngồi xuống đi-văng, mắt đỏ hoe: "Anh nói dối em làm gì? Vì sao anh âm thầm không cho em biết?".

Tôi im lặng. Để giải tỏa câu chuyện, tôi đưa Vân ra quán  Ngân. Hai ly cà phê chảy từ từ, chậm dần. Vân chỉ khóc, nói trong nước mắt, mong sao tôi ở lại. Không biết hai đứa ngồi với nhau đựợc bao lâu, chỉ biết rằng đường phố gần như không còn tiếng ồn, tôi đưa Vân về nhà. 

Vân ôm hôn tôi đắm say, cháy bỏng như là nụ hôn cuối để rồi chia tay mãi mãi, như để kéo lại một chút mong manh trong vô vọng, hụt hẫng… Nụ hôn không còn khái niệm thời gian. Và, sau 35 năm, tôi nhận ra rằng đó là nụ hôn duy nhất có được của đời mình, nụ hôn tuyệt vời, trong vắt, thấm đẫm tình yêu lãng mạn của thời trai trẻ mà tôi nhận được.

Đêm cũng qua. Bốn giờ sáng. Tôi bước lên chiếc xe lam ba bánh, không chịu lên chiếc xe Honda của Vân để vào bến xe An Đông về Bình Định. Chiếc xe của Vân luôn ở khoảng cách với chiếc xe lam từ ba đến năm mét. Tôi không đủ can đảm nhìn vào đôi mắt Vân. 

Vân lại khóc, khóc suốt dù trời sáng dần, có thể nhìn rõ những giọt nước mắt trên khuôn mặt Vân. Hình như Vân không để ý một chút gì cả về ngoại cảnh. Còn tôi thì như bấn loạn, miên man trong suy nghĩ, quyết định ở lại hay đi về, bởi vì tôi không chịu nổi những giọt nước mắt của Vân suốt cả đường đi như vậy.
 
Nhưng có lẽ nghiệt ngã nhất vẫn là cái nắm tay sau cùng của cuộc chia tay. Bàn tay tôi tuột khỏi Vân khi chiếc xe đò lăn bánh, và Vân đứng lặng, nghẹn ngào… Đó là buổi sáng ngày 17/12/1976, năm ấy tôi 22, Vân 21 tuổi.

Rồi, những lá thư của Vân liên tục bay về Bình Định, tôi đón nhận những dòng chữ mềm mại, thân thương, ấm áp, và ước mong tha thiết của Vân về một ngày thật gần tôi sớm trở lại Sài Gòn để cùng bên nhau đi trên con đường Vạn Kiếp đầy kỷ niệm. 

Con đường đã chứng kiến bao nước mắt giận hờn của một thời yêu đương cuồng nhiệt. Ngày ấy, tôi còn nhớ Vân nói trong vô vọng: "Em rất muốn anh ở lại một tuần nữa rồi về, để hai đứa cùng đi chơi trong dịp lễ Giáng sinh, anh nhé!"

Tôi lại im lặng và rời xa Vân – một sự im lặng tàn nhẫn đối với một trái tim đang run rẩy vì yêu. Bao nhiêu năm đi qua, tôi thấy mình có lỗi rất lớn với tình yêu của Vân. Tôi đã phụ Vân, đã nợ một món nợ không có khả năng trả.
 
Năm 2001, khi trở lại Sài Gòn sau một phần tư thế kỷ bặt tin nhau, cảm xúc trong tôi thật bồi hồi, nhất là khi con đường Vạn Kiếp quen thuộc ngày nào đang hiện dần trước mặt. Và tôi lại thẫn thờ trong hụt hẫng khi mới biết rằng Vân cùng gia đình đã định cư ở Thụy Sĩ. Ngôi nhà của Vân đã bán cho người khác. 

Bao nhiêu hy vọng cho ngày gặp lại đã tan biến. Cứ tưởng quá khứ sẽ chỉ là quá khứ, nhưng thực tế lại không như vậy. Tình yêu như một phương thuốc kỳ diệu, chống lại sự bào mòn nghiệt ngã của thời gian đối với ký ức con người. 

Tôi vẫn không thoát ra được những kỷ niệm của cuộc tình giữa tôi và Vân khi bất chợt gặp một câu chuyện, một sự việc, hay một hình ảnh nào đó liên quan đến con đường Vạn Kiếp, Nguyễn Duy, cư xá Phan Đăng Lưu, hay những hoạt động của tuổi trẻ thành phố… Những lúc như vậy, tôi trăn trở mãi và thầm ước ao bên kia trời Âu, có một khoảnh khắc nào đó, Vân nhớ về tôi. Chỉ vậy thôi cũng đã thấy nhẹ lòng.
 
Thời gian bên nhau, tôi chưa bao giờ nói sẽ luôn mãi nhớ Vân nếu một ngày nào đó hai đứa không thành chồng thành vợ. Nhưng bao năm qua, trái tim tôi luôn ôm ấp một nỗi nhớ người con gái ấy đến cuối cuộc đời này. Đằng đẵng 35 năm không gặp nhau, không một lần ngồi bên nhau, không được khóc vì nhớ, giận vì yêu như thuở nào, và quãng đời còn lại, không biết ông trời có cho tôi được gặp Vân dù chỉ một lần…
 
Vân ơi, tuy có muộn màng, nhưng anh xin gửi đến em một lời xin lỗi chân thành về tình yêu của em, xin lỗi về tất cả những gì anh đã làm em buồn trong những ngày hai đứa yêu nhau.
 
Sài Gòn những ngày này, trời đã bắt đầu chớm lạnh, mùa Giáng sinh năm nay đang đến gần, 35 năm đã đi qua, anh càng hiểu là anh đã đánh mất một cuộc tình đẹp nhất của đời mình!

Mùa Giáng sinh 2011
Nguyễn Hữu Duyên
thanhloan
Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
Đổ vỡ vì chồng ngoại tình, tôi day dứt khi trót yêu người đã có gia đình

Đổ vỡ vì chồng ngoại tình, tôi day dứt khi trót yêu người đã có gia đình

Tâm sự - 5 giờ trước

Tôi tự hứa sẽ không bao giờ trở thành “con giáp thứ 13” nhưng trớ trêu khi trái tim một lần nữa rung động, tôi lại vô tình bước vào một mối quan hệ ngang trái với người đàn ông có gia đình...

Họp lớp tưởng vui, ai ngờ tôi bị đuổi khỏi nhóm chỉ sau một đêm

Họp lớp tưởng vui, ai ngờ tôi bị đuổi khỏi nhóm chỉ sau một đêm

Tâm sự - 20 giờ trước

GĐXH - Một buổi họp lớp tưởng chừng đầy ắp kỷ niệm vui lại trở thành trải nghiệm cay đắng chỉ vì một sự cố tiền bạc.

Bỏ người chồng “tẻ nhạt”, tôi trả giá đắt khi lấy người mới

Bỏ người chồng “tẻ nhạt”, tôi trả giá đắt khi lấy người mới

Tâm sự - 1 ngày trước

Chỉ sau 2 năm lấy người mới, tôi rơi vào cuộc sống bị kiểm soát, ghen tuông và bạo hành

Rời nhà chủ sau 10 năm giúp việc, món quà cuối cùng khiến tôi lặng người

Rời nhà chủ sau 10 năm giúp việc, món quà cuối cùng khiến tôi lặng người

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Từ chức sau 10 năm làm giúp việc, người phụ nữ nhận chiếc túi lớn, mở ra không phải tiền mà là điều khiến ai cũng lặng đi.

300 triệu cho 4 năm chăm cháu: Tôi hiểu mình không còn chỗ trong cuộc sống của con lúc tuổi già

300 triệu cho 4 năm chăm cháu: Tôi hiểu mình không còn chỗ trong cuộc sống của con lúc tuổi già

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Khoản tiền tưởng là hiếu thảo lại trở thành dấu chấm hết cho những kỳ vọng về một tuổi già ấm áp bên con cháu.

Chồng mất chưa qua 49 ngày, người phụ nữ ôm con đến nhận cha khiến tôi sụp đổ

Chồng mất chưa qua 49 ngày, người phụ nữ ôm con đến nhận cha khiến tôi sụp đổ

Tâm sự - 2 ngày trước

Khi nỗi đau mất chồng còn chưa nguôi, tôi bất ngờ đối diện một cú sốc khi một người phụ nữ dắt theo cậu bé 5 tuổi đến nhận là con của chồng tôi, kèm theo giấy xét nghiệm ADN…

Tưởng gửi tiền là hiếu thảo, tôi nghẹn ngào khi biết mẹ dùng tiền theo cách này

Tưởng gửi tiền là hiếu thảo, tôi nghẹn ngào khi biết mẹ dùng tiền theo cách này

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Vô tình nhìn thấy cuốn sổ tiết kiệm của mẹ, tôi mới nhận ra suốt thời gian qua, mình đã hiểu sai về hai chữ "hiếu thảo".

Đất tăng giá chóng mặt, chồng giục tôi đòi bố mẹ chia lại đất bằng phần anh trai

Đất tăng giá chóng mặt, chồng giục tôi đòi bố mẹ chia lại đất bằng phần anh trai

Tâm sự - 4 ngày trước

Gần đây mảnh đất 100m2 đã có giá gần 2 tỷ, chồng thúc giục tôi đòi bố mẹ chia lại đất bằng phần các anh trai.

Dì giúp việc 'bốc hơi' cùng 1,3 tỷ vay vợ chồng tôi, 15 năm sau bà quay lại với món quà nghẹn ngào

Dì giúp việc 'bốc hơi' cùng 1,3 tỷ vay vợ chồng tôi, 15 năm sau bà quay lại với món quà nghẹn ngào

Tâm sự - 4 ngày trước

GĐXH - Sau 15 năm bặt vô âm tín, dì giúp việc bất ngờ xuất hiện trước cửa, mang theo một câu chuyện khiến tất cả chúng tôi nghẹn ngào.

Có 3 người con hiếu thảo, tuổi già tôi vẫn chọn sống riêng: Lý do khiến ai cũng phải suy ngẫm

Có 3 người con hiếu thảo, tuổi già tôi vẫn chọn sống riêng: Lý do khiến ai cũng phải suy ngẫm

Tâm sự - 4 ngày trước

GĐXH - Tuổi già, tôi chọn sống độc lập, tự chủ tài chính và chủ động sắp xếp cuộc sống theo cách riêng.

Top