Xót thương cụ bà gần 80 phải ở nhà hoang, xin ăn từng bữa
GiadinhNet - Gần 80 tuổi nhưng bà Vũ Thị Nhung (SN 1938) ở thôn Phú An, xã Cao An, huyện Cẩm Giàng (Hải Dương) phải sống trong ngôi nhà bỏ hoang ẩm thấp, đi xin cơm sống qua ngày.
Người đàn bà khốn khổ
Về xã Cao An hỏi bà Vũ Thị Nhung, ai cũng biết. Người ta biết đến bà bởi sự cực khổ và nỗi bất hạnh ở tuổi “gần đất, xa trời”.
Bà Nhung vốn là người ở thôn này. Chồng bà bị bệnh nặng, mất từ năm 2006. Bà có 4 người con nhưng mấy năm nay, phải sống một mình trong căn nhà bỏ hoang, hôi hám. Khi chúng tôi đến thăm, bà Nhung đi vắng, hỏi thăm những người hàng xóm gần đó, chúng tôi được nghe kể về nỗi khổ cực của cụ bà đã gần bước sang tuổi 80 này.
Một hàng xóm cho biết, trước đây, cả bà Nhung và chồng đều có nhà cửa ổn định. Sau khi chồng mất, người con gái ở gần đó làm ăn vỡ nợ rồi gạ mẹ bán nhà và đi biệt xứ cho đến giờ. “Ngày xưa, ông bà ấy tuy vất vả nhưng vẫn cố gắng lao động nuôi các con trưởng thành. Nhưng khi bố mẹ già, con cái không giúp đỡ gì được, còn gạ mẹ bán cả ngôi nhà duy nhất để lấy tiền trả nợ”, một người hàng xóm nói.
Ông Phạm Văn Bồng, người sống gần nơi bà Nhung trú ngụ kể: “Bà Nhung khổ lắm, mình bà lang thang xin ăn khắp thôn. Nhìn cảnh bà ấy sống cô độc trong căn nhà bỏ hoang, thấy thương xót vô cùng”.
Theo ông Bồng, ngôi nhà mà bà Nhung đang trú ngụ là một khu nhà trẻ nhưng đã bỏ hoang nhiều năm nay. Cất tiếng gọi không thấy ai trả lời, ông Bồng bảo: “Chắc bà ấy lại đi xin cơm rồi, cứ chiều là hay đi, chỉ một lúc là về thôi. Các cháu cứ ngồi đây chờ”.
Ông Lê Duy Cành, Bí thư Chi bộ thôn Phú An cho biết: Hàng ngày chỉ có một mình bà Nhung lủi thủi trong nhà. Hoàn cảnh khó khăn, không có đồ đạc gì để nấu cơm nên đến bữa, bà lại xách cặp lồng đi khắp làng xin cơm. Người dân ai cũng thương và chính quyền cũng đã tạo điều kiện hết sức để giúp bà đỡ vất vả phần nào.
Theo tìm hiểu của chúng tôi, năm 2006 khi chồng bà Nhung qua đời cũng là lúc người con gái út làm ăn vỡ nợ. Khi người con út bỏ đi cũng là lúc bà không nhà cửa, không nơi để lập bàn thờ chồng. Bà xách đồ đạc cá nhân đi lang thang khắp nơi, sau đó chính quyền đã tạo điều kiện cho bà ra trú tạm ở ngôi nhà bỏ hoang.
Chẳng biết ngày mai
Trời chiều, cơn mưa xuân dần nặng hạt, chúng tôi tiếp tục câu chuyện với ông Bồng chờ bà Nhung về. Theo ông Bồng, trước đây khi còn khỏe, vợ chồng bà chăm chỉ làm ăn. Chồng bà từng là công nhân đường sắt còn bà buôn bán, kinh doanh tại nhà. Sau khi con cái trưởng thành, người lập gia đình ở trong Nam, người sang Trung Quốc, ở cùng bà chỉ có người con gái út.
Đang dở câu chuyện với ông Bồng thì bà Nhung về. Cánh tay run rẩy đặt chiếc cặp lồng xuống sân, khi cánh cửa chính bật mở, một cảnh tượng tan hoang trong nhà khiến chúng tôi xót xa. Nhà trẻ của thôn đã bỏ hoang từ lâu, xung quanh đầy rác rưởi, gạch gỗ liểng xiểng. Nhà tối om, không có điện, cửa sổ không có cánh, cửa đại xập xệ. Tường nhà từng mảng vôi vữa bong tróc rơi rụng xuống đất. Nền nhà ẩm ướt, mốc loang từng đám trắng xóa...
Ngồi trên chiếc giường xập xệ, kê giữa nhà để tránh mưa dột, bà Nhung kể: “Tôi có 4 người con nhưng mỗi đứa một nơi, chúng ở xa lắm nên chẳng nhờ được đứa nào. Cô con gái út là Nguyễn Thị Anh lấy chồng ở gần nhất cũng đã bỏ đi biệt tích sau khi tôi bán nhà đưa tiền cho nó trả nợ. Từ ngày đó đến giờ đã 5 năm rồi, cuộc sống của tôi không nhà không cửa và sống nhờ bà con làng xóm. Tôi sợ lúc mình già yếu, có bị cảm ốm mà chết cũng không con nào biết đường về mà lo ma chay...”.
Vừa trò chuyện, bà vừa nhấc nắp chiếc cặp lồng, trong đó có một ít cơm, mấy miếng thịt, ít cọng rau muống. “Cũng may còn nhờ những người hàng xóm tốt bụng, chứ chờ mấy đứa con thì có lẽ tôi cũng đã khô xác rồi”, bà nói rồi lại khóc.
Rồi bà kể, dịp Tết vừa qua, người con gái út của bà đã gọi điện về nhờ hàng xóm mắc điện trong nhà để có ánh sáng sinh hoạt cho mẹ. Nhưng do bà đã già yếu, chân tay run rẩy, lại không có ai chăm sóc nên thôn xóm không dám mắc điện. Ai cũng lo, lỡ may bà sờ vào điện bị giật không ai hay thì chẳng biết sẽ như thế nào.
“Những ngày Tết nhìn mọi người con cháu quây quần đông đủ, còn bà lang thang một mình chúng tôi ai nấy đều thương. Chính quyền thôn nhiều lần đề nghị với các chính quyền xã xem xét cho bà được về trại dưỡng lão của tỉnh nhưng chưa được”, ông Phạm Văn Xuyên - Trưởng thôn Phú An cho biết.
Theo ông Nguyễn Đức Mạnh, Phó Chủ tịch UBND xã Cao An, hoàn cảnh của bà Nhung chính quyền đều đã rõ. Nhà cửa của bà Nhung đã bán hết, thân già một mình xin ăn khắp nơi, không ai chăm nom phụng dưỡng. UBND xã cũng đã chỉ đạo thôn xóm quan tâm đặc biệt đến hoàn cảnh của bà và mong các cá nhân, đơn vị bảo trợ xã hội, cộng đồng chung tay giúp đỡ.
Kim Oanh
Tình cảm của bạn đọc báo Sức khỏe và Đời sống gửi tới nam thanh niên nghèo ở Nam Định chăm bố suy thận
Vòng tay nhân ái - 5 giờ trướcGĐXH - Hiện Hiệu đã đi làm công ty, còn sức khỏe của anh Huy tiến triển tốt hơn, ăn uống và trò chuyện bình thường hơn trước. Với tình cảm của bạn đọc Báo Sức khỏe và Đời sống, bố con em Hiệu đã có thêm kinh phí để điều trị bệnh.
MS 1050: Người cha nghèo mắc bệnh ung thư não nuôi 3 con thơ, khẩn thiết cần sự chung tay giúp đỡ
Vòng tay nhân ái - 1 ngày trướcGĐXH - Vợ bỏ đi, con trai út mới hơn hai tuổi, bản thân anh Nam lại bị mắc ung thư quái ác, chỉ một 'thân gà trống' gồng gánh.
Trao tiền bạn đọc hỗ trợ gia đình ông Lê Văn Tuấn ở Hà Tĩnh
Kết chuyển - 1 ngày trướcGĐXH - Đại diện Báo Sức khỏe và Đời sống vừa trao tiền bạn đọc hỗ trợ hoàn cảnh gia đình ông Lê Văn Tuấn (SN 1968, ở phường Hà Huy Tập, Hà Tĩnh).
MS 1049: Xót xa hoàn cảnh của bé gái 7 tuổi ở Cao Bằng với hành trình 6 năm chiến đấu với căn bệnh quái ác
Cảnh ngộ - 4 ngày trướcGĐXH – Cơ thể Phương Dung suy kiệt, mất thị lực hai mắt, suy tuyến yên vì biến chứng của khối u. 7 tuổi, bé đã có hành trình 6 năm chiến đấu với bệnh quái ác.
MS 1048: Người phụ nữ nghèo phẫu thuật nhiều lần vì bệnh tim, kinh tế khánh kiệt cần sự trợ giúp
Cảnh ngộ - 1 tuần trướcGĐXH - Hơn hai tháng điều trị các biến chứng từ căn bệnh tim đã lấy đi gần như toàn bộ sức lực, tài chính của gia đình bà Nguyên. Dù gia đình bà đã cố gắng hết sức nhưng giờ không thể tiếp tục duy trì được nữa. Nếu không có sự trợ giúp, bà Nguyên có thể sẽ phải dừng điều trị.
MS 1047: Xót xa đứa trẻ liên tiếp mất mẹ và bà, chỉ còn biết dựa vào người cậu tật nguyền, tâm trí bất ổn
Cảnh ngộ - 1 tuần trướcGĐXH - Bà Hồng cả đời vất vả nuôi con tật nguyền, cháu thơ dại nay ngã quỵ, rời xa trần thế khi dọn lũ. Mất mẹ rồi bà cũng rời xa mãi, cháu bé chỉ còn người cậu bệnh tật để nương tựa.
MS 1046: Xót xa hoàn cảnh của người đàn ông dân tộc Thái nằm liệt sau tai nạn cần sự trợ giúp
Cảnh ngộ - 2 tuần trướcGĐXH – Sau tai nạn, người đàn ông dân tộc Thái này phải nằm liệt một chỗ. Không chỉ mất đi khả năng lao động, anh còn đối mặt với biến chứng nguy hiểm cần được phẫu thuật sớm, trong khi gia đình nhiều năm vẫn ở cảnh hộ nghèo.
Tấm lòng bạn đọc Báo Sức khỏe và Đời sống đến với 2 hoàn cảnh khó khăn ở Huế
Kết chuyển - 2 tuần trướcGĐXH - Đại diện Báo Sức khỏe và Đời sống vừa kết chuyển tấm lòng bạn đọc đến với 2 hoàn cảnh khó khăn tại TP Huế.
MS 1045: Cô giáo nghèo mắc bệnh suy thận giai đoạn cuối, khẩn thiết cần sự chung tay giúp đỡ
Cảnh ngộ - 3 tuần trướcGĐXH - Nhiều năm tận tụy với nghề gieo chữ, cô giáo Nguyễn Thị Hà Giang vẫn luôn giữ nụ cười hiền hậu trên bục giảng. Thế nhưng, sau ánh mắt lạc quan ấy là cuộc chiến âm thầm chống chọi với căn bệnh suy thận giai đoạn cuối, khiến sức khỏe và cuộc sống của cô ngày càng kiệt quệ.
MS 1044: Nam thanh niên nguy kịch vì tai nạn giao thông trên đường đi mua thuốc cho bố nằm liệt đang rất cần sự giúp đỡ
Vòng tay nhân ái - 3 tuần trướcGĐXH – Trên đường đi mua thuốc cho bố bị tai biến, anh Nguyễn Đức Nghĩa không may gặp tai nạn giao thông nghiêm trọng. Hiện anh vẫn đang trong tình trạng nguy kịch, rất cần sự chung tay giúp đỡ của cộng đồng để có kinh phí điều trị.
MS 1045: Cô giáo nghèo mắc bệnh suy thận giai đoạn cuối, khẩn thiết cần sự chung tay giúp đỡ
Cảnh ngộGĐXH - Nhiều năm tận tụy với nghề gieo chữ, cô giáo Nguyễn Thị Hà Giang vẫn luôn giữ nụ cười hiền hậu trên bục giảng. Thế nhưng, sau ánh mắt lạc quan ấy là cuộc chiến âm thầm chống chọi với căn bệnh suy thận giai đoạn cuối, khiến sức khỏe và cuộc sống của cô ngày càng kiệt quệ.