Chồng đi làm ăn xa, tôi khổ sở nuôi 2 con trong quan niệm 'quái lạ' của mẹ chồng
GĐXH - Chiều muốn cho bé đi dạo thì bị bảo "chỗ này có ma, chỗ kia có mà", không cho đi. Hôm nào lỡ đi rồi thì về phải trả lời hàng loạt câu hỏi: "Đi đâu? Làm gì? Gặp ai? Nói gì?"
Tôi năm nay 24 tuổi. Chồng tôi lớn hơn tôi 8 tuổi. Anh là người chịu khó, có trách nhiệm với con cái. Dù anh không biết lãng mạn, không tặng quà vào những dịp đặc biệt, cũng không giỏi nói lời ngọt ngào, nhưng tôi cảm nhận được anh rất thương gia đình.
Tôi cũng không đòi hỏi gì về quà cáp hay sự lãng mạn, vì vợ chồng tôi mới về chung nhà hơn 3 năm, hai bên gia đình đều khó khăn. Tôi biết anh vất vả trong công việc nên càng thương anh nhiều hơn.
Lấy chồng xa, khó khăn chồng chất khó khăn
Cưới về, tôi mới biết anh còn nợ bên ngoài, dù không nhiều nhưng cũng phải bán hết vàng cưới để trả. Lúc đó tôi rất tức giận, nhưng lỡ rồi nên đành chấp nhận.
Hơn một năm đầu, hai vợ chồng đi làm bị bùng lương, không lấy được đồng nào. Bố tôi đã đứng ra vay giúp rất nhiều tiền vì bên nội không giúp. Dù anh là con một nhưng đã lớn tuổi mà không tích góp được gì, nên bố mẹ mắng tôi rất nhiều.
Tiền bên ngoại vay cho vợ chồng tôi đã trả hết. Cuộc sống hiện tại đủ ăn đủ mặc, chưa dư dả, nhưng mọi chi tiêu trong nhà đều do anh lo. Tôi cũng rất thương gia đình mình vì các em còn nhỏ, bố mẹ hay ốm yếu. Có lúc tôi phải về chăm bố mẹ ở viện cả tháng, thậm chí hơn. Dù vậy, anh không trách móc gì, còn lo tiền nong cho ông bà, cho cả nội lẫn ngoại, và hỗ trợ hai em nhỏ đi học mỗi tháng 500 nghìn đồng mà không một lời than phiền.
Vì anh tốt nên tôi cũng toàn tâm toàn ý, lùi về sau hỗ trợ công việc cho anh, xem bố mẹ chồng như bố mẹ mình, vâng lời, không than phiền gì cả vì tôi lấy chồng xa, chẳng có ai thân thích bên cạnh.
Ám ảnh khi sống cùng gia đình chồng
Mọi chuyện bắt đầu từ lúc tôi mang thai bé đầu tiên. Vì mang thai "cháu đích tôn" nên vừa biết tôi có bầu, bố mẹ chồng bắt tôi về ở cùng. Tôi về, nấu cơm, dọn dẹp, phơi lúa, phơi ngô – việc gì làm được tôi đều làm, vì tôi quen việc nhà quê từ nhỏ. Chồng tôi thì đi làm xa.

Ảnh minh hoạ
Từ khi sinh bé, ông bà nội vì lớn tuổi muốn nuôi cháu theo kiểu ngày xưa. Dù tôi có rất nhiều sữa, bà vẫn bảo sữa mẹ "ngu", bắt cho uống sữa công thức. Thấy sữa công thức tốn tiền thì lại bảo cho ăn bột, dù bé mới hơn 1 tuần tuổi. Có lần bà còn luộc trứng cho cháu ăn lòng đỏ. Tôi không đồng ý, giải thích rằng bé còn quá nhỏ, nhưng ông bà bảo tôi hỗn, cãi lại, rồi đi kể với người này người kia, nói sai sự thật khiến mọi người hiểu lầm và quay sang trách móc tôi.
Tôi sống trong sự ngột ngạt: ăn gì, mua gì, đi đâu cũng phải xin phép. Không được ra khỏi cổng. Tôi đặt hàng cho bé, bà chạy ra xem, không ưng thì bắt trả lại. Lúc bầu thì tôi cố chịu, cố làm mọi việc để không bị xem là "ăn không ngồi rồi". Nhưng sau khi sinh, tôi không chịu nổi nữa. Tôi mệt mỏi, lúc nào cũng bị lẩm bẩm bên tai, bị soi mói từng chút một.
Nắng nóng không được dùng điều hòa. Mưa thì bật quạt cũng bị nói. Trong khi tiền điện là vợ chồng tôi lo. Đi chợ thì không được ra ngoài, tháng nào cũng phải gửi tiền cho bà. Tôi chỉ nấu ăn, đi tắm, đi vệ sinh cũng bị hỏi. Chăm bé thì bị quản lý từng ngày: hôm nay tắm chưa, hôm nào mới được tắm. Thèm gì cũng không được mua, muốn mua thì bị bảo "đồ bị tẩm ướp". Ngoài hoa quả thắp hương thì không được mua gì cả.
Chiều muốn cho bé đi dạo thì bị bảo "chỗ này có ma, chỗ kia có mà", không cho đi. Hôm nào lỡ đi rồi thì về phải trả lời hàng loạt câu hỏi: "Đi đâu? Làm gì? Gặp ai? Nói gì?"... Từ đó, tôi bắt đầu thấy xa cách với bố mẹ chồng. Không phải vì ghét, mà vì tôi thấy ám ảnh. Em chồng lớn hơn tôi gần chục tuổi, hay về nhà nội, gọi thẳng tên tôi, nói này nói kia. Dù vậy, bà vẫn không nói gì. Bà hay so sánh tôi với các chị trong làng, nói ngày xưa bà thích chị đó lắm nhưng đi xem không hợp tuổi nên mới không cưới, nên con trai bà mới "vớ phải" tôi. Bà kể đi kể lại chuyện đó rất nhiều lần.
Tôi cố gắng làm nhiều hơn thì bà lại bảo tôi "ở nhà không làm gì". Từ thương chuyển sang thất vọng, tôi không muốn bắt chuyện, không muốn gần gũi bà, chỉ thấy sợ và ám ảnh.
Bế tắc cùng 2 đứa con thơ
Tôi lỡ có bé thứ hai. Xin về ngoại sinh, nhưng không may bố tôi mất. Trước khi mất, ông dặn tôi phải yêu thương chồng, sống tốt với gia đình chồng. Ông còn trả lại tiền viện phí chồng tôi đã lo trước đó, vì ông không muốn nợ ai.
Nhưng sinh bé thứ hai xong, tôi vẫn sống trong tình cảnh như khi sinh bé đầu, khiến tôi càng ngột ngạt. Tôi bắt đầu thấy ghét chồng vô cùng. Tôi thấy hối hận vì ngày đó đồng ý cưới anh. Trước đó, cũng có nhiều người muốn cưới tôi, họ có công việc ổn định, làm nhà nước, muốn tôi ở nhà. Nhưng tôi chọn chồng tôi vì tôi muốn tự do, muốn được đi làm, được trải nghiệm, được sống là chính mình.
Tôi không học cao nhưng tôi muốn thử sức, muốn làm điều mình thích. Tôi nghĩ lấy anh rồi cùng nhau cố gắng. Nhưng tôi đã sai vì tôi quên mất rằng còn có gia đình anh. Và anh thì không ở nhà nhiều, nên anh nghĩ mọi chuyện là bình thường, là ông bà quan tâm.
Giờ với bé thứ hai, tôi chỉ im lặng. Không nói, không cãi, không bắt chuyện với ai. Tôi không biết tương lai sẽ ra sao. Tôi thật sự không muốn nhìn thấy chồng mình nữa. Nhưng tôi không nỡ bỏ hai đứa nhỏ. Tôi cố gắng chịu đựng, nhưng không biết sẽ chịu được đến bao giờ.
Chồng là con một nên không chịu ra riêng, vì sợ ông bà buồn. Còn tôi thì giờ chỉ thấy ghét. Ghét chồng vô cùng. Không muốn gặp, không muốn thấy. Tôi chỉ cảm thấy yên tĩnh khi con về bên tôi. Tối nào bà cũng lên ngủ cùng, lẩm bẩm mãi, khiến tôi như bị "câm điếc" để được yên ổn.
Giờ vẫn vậy. Ngày nào cũng vậy. Tôi xin lời khuyên từ mọi người. Nếu bỏ, tôi chắc chắn sẽ không mang được cả hai bé. Nhưng tôi cũng không nỡ để lại đứa nào. Tôi không biết phải làm sao thoát khỏi tình cảnh này?
Chỉ sau khi sống cùng con dâu và con rể, tôi mới thấm đâu là nơi nương tựa tốt nhất đời mình
Tâm sự - 3 giờ trướcGĐXH - Cả đời vất vả nuôi hai con khôn lớn, tôi cứ ngỡ khi về già, chân yếu tay mềm, việc nương tựa vào con cái là lẽ đương nhiên. Thế nhưng, sau một hành trình dài luân phiên chung sống tại nhà con gái rồi đến nhà con trai, tôi đã nhận ra một sự thật cay đắng.
Họp lớp, nhóm bạn khoe giàu lớn tiếng gọi toàn món sang, đến lúc trả tiền thì im lặng
Tâm sự - 7 giờ trướcGĐXH - Ngày càng có ít người hào hứng với những buổi họp lớp cấp 3. Không hẳn vì bữa tiệc trở nên nhàm chán, mà bởi theo thời gian, nhiều mối quan hệ đã thay đổi.
Bị sa thải chưa đầy 24 giờ, cô gái 31 tuổi khiến sếp phải nhận sai sau một đêm
Tâm sự - 14 giờ trướcGĐXH - "Tôi cực kỳ sốc. Sau nhiều năm làm việc và đóng góp, tôi không nghĩ mình lại bị sa thải chỉ vì một lỗi nhỏ như vậy", Tiểu Vy chia sẻ.
'Đừng đợi mất rồi mới tiếc': Lời gan ruột của cụ ông 91 tuổi khiến ai đang có gia đình cũng phải giật mình
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Những lời này có thể khiến người trẻ mủi lòng, có thể nghe hơi "chát", nhưng khi các bạn bằng tuổi tôi, các bạn sẽ hiểu: Đó chính là chân tướng của cuộc đời.
Cho vay 350 triệu kèm lãi cao, anh trai khiến tôi tổn thương: 5 năm sau mới hiểu lòng anh
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tôi "đứng hình" khi anh trai nói rằng anh muốn tôi trả thêm một phần lãi khoản tiền cho vay. Khi ấy, tôi đồng ý, nhưng trong lòng không khỏi hoài nghi về tình anh em.
Sau buổi họp lớp, tôi quyết định ngừng so sánh chồng với người khác
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp đại học cách đây vài ngày tưởng chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm cũ, nhưng lại khiến tôi thay đổi suy nghĩ về chính cuộc hôn nhân của mình.
Xúc động vì con dâu tặng 5 nhẫn vàng ngày sinh nhật, nhưng mang bán mới 'ngã ngửa'
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nhận món quà quý giá từ con dâu, tôi cảm động bao nhiêu thì bàng hoàng bấy nhiêu khi đem đi kiểm định. Nhưng lời giải thích sau đó khiến tôi lặng người.
Tôi có sai không khi giấu vợ cho anh trai tiền?
Tâm sự - 2 ngày trướcMột tuần nay vợ chồng tôi căng thẳng cãi vã vì chuyện tôi giấu vợ cho anh trai 20 triệu để trả nợ.
Họp lớp rôm rả, đến khi trả tiền thì 'mỗi người một lý do'
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Tôi vẫn còn nhớ buổi họp lớp cấp 3 hôm ấy, một cuộc gặp tưởng như chỉ để ôn lại kỷ niệm cũ nhưng lại khiến tôi suy nghĩ rất nhiều về tình bạn khi trưởng thành.
Bỏ lương cao, rời ghế phó chủ tịch tập đoàn, tôi về quê và tìm thấy điều quý giá nhất
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm làm việc trong môi trường doanh nghiệp, thậm chí giữ vị trí phó chủ tịch tập đoàn, tôi quyết định từ bỏ tất cả để về quê sống bình yên bên gia đình.
Nghỉ hưu lên ở với con gái, một câu nói của con rể khiến tôi lập tức quay về quê
Tâm sựGĐXH - Nghỉ hưu, tôi lên thành phố sống cùng con gái với hy vọng tuổi già an yên. Nhưng một cuộc trò chuyện khiến tôi nhận ra mình đang mắc sai lầm mà nhiều người lớn tuổi mắc phải.

