Hà Nội
23°C / 22-25°C

Cưới chạy bầu, 2 năm sau tôi chết lặng phát hiện giấy xét nghiệm ADN trong ngăn tủ bí mật của chồng

Thứ sáu, 08:00 22/08/2025 | Tâm sự

Tờ giấy xét nghiệm ADN kia như bằng chứng ghi lại, trong cuộc hôn nhân này, ngay từ đầu, tôi đã không hề có được sự tin tưởng trọn vẹn.

Chiều nay, trong lúc dọn dẹp lại tủ quần áo, tôi tình cờ phát hiện một ngăn kéo nhỏ bị kẹt phía trong cùng mà trước giờ mình chưa từng để ý. 

Tò mò, tôi dùng sức lay mạnh. Cánh gỗ cũ bật ra, để lộ một chiếc hộp sắt nhỏ. Bên trong không phải là kỷ vật yêu đương hay những món đồ quý giá, mà là một tập giấy được gấp tư, đã ngả màu theo thời gian.

Tờ giấy đầu tiên, với dòng chữ in đậm của một trung tâm xét nghiệm di truyền, đã khiến tim tôi như ngừng đập. Là giấy xét nghiệm ADN. Và tên trên đó, không ai khác, là tên chồng tôi và con trai tôi – cu Bon.

Tôi chết lặng, tay chân bủn rủn, tờ giấy mỏng manh trên tay bỗng trở nên nặng trĩu. Mọi thứ xung quanh như nhòe đi, chỉ còn lại những dòng chữ lạnh lùng, tàn nhẫn và con số 99,999% kia đang nhảy múa trước mắt tôi. 

Nhưng điều khiến tôi đau đớn đến nghẹt thở không phải là kết quả, mà là ngày tháng ghi trên đó: hai năm về trước, ngay sau khi cu Bon đầy tháng.

Cưới chạy bầu, 2 năm sau tôi chết lặng phát hiện giấy xét nghiệm ADN trong ngăn tủ bí mật của chồng - Ảnh 2.

Ảnh minh họa

Hai năm... Một khoảng thời gian không dài nhưng đủ để tôi tin rằng cuộc hôn nhân bắt đầu từ sự vội vã của chúng tôi đã đơm hoa kết trái ngọt. Chúng tôi cưới chạy bầu. Đó là sự thật không thể chối cãi. Ngày biết tin có thai, tôi hoang mang, anh lo lắng. 

Giữa áp lực gia đình và những lời dị nghị, chúng tôi đã chọn cách làm người lớn: chịu trách nhiệm với giọt máu của mình. Đám cưới diễn ra chóng vánh, không có nhiều thời gian cho tình yêu lãng mạn, chỉ có những lời hứa hẹn về một tương lai cùng nhau vun đắp.

Tôi đã từng nghĩ, cu Bon chính là sợi dây vô hình, là phép màu gắn kết chúng tôi lại. Sự ra đời của con đã xóa tan mọi ngượng ngùng, mọi khoảng cách ban đầu. 

Anh, từ một chàng trai có phần ham chơi, đã trở thành một người chồng có trách nhiệm, một người cha hết mực yêu thương con. Anh có thể thức trắng đêm dỗ con, có thể dành cả ngày nghỉ để chơi cùng con không biết mệt. 

Nhìn cảnh anh ẵm con, vụng về thay tã, hay kiên nhẫn đút cho con từng thìa bột, tôi đã tin rằng tình yêu của chúng tôi được xây nên từ chính những điều bình dị và chân thật ấy. Tôi đã tự nhủ rằng, dù khởi đầu có ra sao, thì hiện tại chúng tôi đang có một gia đình hạnh phúc.

Vậy mà, tờ giấy này như một cái tát trời giáng, lật tung tất cả niềm tin và sự tự tôn trong tôi. Ngay trong những ngày tháng tôi ở cữ yếu ớt nhất, ngay khi con trai chúng tôi còn đỏ hỏn, anh đã làm gì? Anh đã âm thầm lấy mẫu tóc của con, lén lút mang đi xét nghiệm. Anh đã nghi ngờ tôi. Anh đã không tin đứa trẻ hàng ngày anh ôm ấp, cưng nựng là máu mủ của mình.

Nỗi đau này không phải là sự phản bội về thể xác, mà là sự phản bội về niềm tin – thứ còn đáng sợ hơn vạn lần. Hóa ra, suốt hai năm qua, tình yêu thương, sự quan tâm anh dành cho tôi và con, liệu có bao nhiêu phần trăm là thật lòng, bao nhiêu phần trăm là sự "trách nhiệm" sau khi đã có tờ giấy này xác thực? 

Hóa ra, nền móng của gia đình mà tôi hết lòng vun vén lại được xây trên sự nghi hoặc của anh. Anh đã giấu nó đi, có lẽ vì kết quả đúng như anh mong đợi, và anh muốn chôn vùi bí mật đó mãi mãi. Nhưng vết thương mà sự nghi ngờ đó gây ra thì vẫn còn đây, đang rỉ máu trong tim tôi.

Tôi ngồi bệt xuống sàn nhà lạnh lẽo, nước mắt cứ thế tuôn rơi. Tiếng cu Bon đang bi bô gọi "mẹ" ngoài phòng khách càng khiến lòng tôi quặn thắt. Đứa trẻ ngây thơ ấy đâu biết rằng, sự tồn tại của nó đã từng là một dấu hỏi lớn trong lòng cha nó.

Cánh cửa nhà sắp mở, chồng tôi sắp về sau một ngày làm việc. Anh sẽ lại ôm tôi, hôn lên má con và hỏi "hôm nay hai mẹ con ở nhà thế nào?". Nhưng tôi phải đối diện với anh ra sao đây? Phải làm gì với sự thật phũ phàng này? Im lặng để giữ gìn mái ấm vốn đã rạn nứt từ nền móng, hay gào lên để hỏi cho ra lẽ, để rồi có thể sẽ làm vỡ tan tất cả?

* Tâm sự của độc giả

Làm 40 mâm cỗ đón quý tử, 3 năm sau chồng chết lặng khi xét nghiệm ADNLàm 40 mâm cỗ đón quý tử, 3 năm sau chồng chết lặng khi xét nghiệm ADN

Cuộc đời tôi quả là một trò đùa của số phận. Kể từ ngày nhận kết quả xét nghiệm ADN, tôi cảm thấy nhục nhã và chán chường.

 

Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
Đất quê tăng vài trăm triệu còn nhà Hà Nội tăng 3 tỷ, tôi vỡ mộng bỏ quê lên phố

Đất quê tăng vài trăm triệu còn nhà Hà Nội tăng 3 tỷ, tôi vỡ mộng bỏ quê lên phố

Tâm sự - 3 giờ trước

Do tôi chần chừ việc bán đất ở quê vay thêm mua nhà Hà Nội mà kế hoạch này hỏng hoàn toàn; vì sau mấy năm đất quê tăng ít, trong khi giá nhà Hà Nội tăng gấp đôi.

Đi họp lớp 40 năm, bố chồng mang về một chiếc vòng vàng khiến mẹ chồng nghẹn đắng

Đi họp lớp 40 năm, bố chồng mang về một chiếc vòng vàng khiến mẹ chồng nghẹn đắng

Tâm sự - 9 giờ trước

GĐXH - Chỉ một buổi họp lớp tưởng như vô hại, bố chồng tôi đã vô tình khiến cả gia đình trải qua một bài học đắt giá về sĩ diện, tiền bạc và cách ứng xử khi tuổi đã xế chiều.

Vợ ngoại tình, mẹ vợ nói tôi sai nhiều hơn vì không biết chiều chuộng, quan tâm

Vợ ngoại tình, mẹ vợ nói tôi sai nhiều hơn vì không biết chiều chuộng, quan tâm

Tâm sự - 16 giờ trước

Thay vì mắng con gái phản bội chồng, mẹ vợ lại bênh chằm chặp và quy tội cho tôi: "Đàn ông mà không biết cách quan tâm, yêu chiều vợ thì người ta đi tìm chỗ khác".

Em chồng 'thương mẹ bằng mồm', xéo xắt chị dâu và cái kết không thể hả hê hơn

Em chồng 'thương mẹ bằng mồm', xéo xắt chị dâu và cái kết không thể hả hê hơn

Tâm sự - 17 giờ trước

GĐXH - Sống chung với gia đình chồng, tôi may mắn có được mẹ chồng tâm lý và người chồng điểm 10. Thế nhưng, "điểm đen" duy nhất trong tổ ấm của tôi lại chính là cô em chồng đang tuổi ăn tuổi lớn nhưng cực kỳ lười biếng và thích "nâng cao quan điểm". Sau bao ngày nhẫn nhịn, cuối cùng giọt nước cũng tràn ly khi cô ta dám buông lời khích bác ngay lúc con tôi đang nằm viện.

Đưa bố vào viện dưỡng lão: Không phải trốn tránh mà là đã đi đến giới hạn cuối cùng

Đưa bố vào viện dưỡng lão: Không phải trốn tránh mà là đã đi đến giới hạn cuối cùng

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Đưa bố vào viện dưỡng lão, tôi bị cả làng mắng là bất hiếu. Nhưng ít ai hỏi rằng: nếu con cái kiệt sức, bố mẹ sống trong cô đơn và bệnh tật, thì giữ họ ở nhà liệu có còn là hiếu thảo?

Lần đầu ra mắt nhà bạn gái: Tôi lặng người trước câu nói của người cha

Lần đầu ra mắt nhà bạn gái: Tôi lặng người trước câu nói của người cha

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Tôi từng mơ về những điều xa hoa, nhưng chuyến về thăm nhà em ở Ninh Bình đã thay đổi hoàn toàn định nghĩa của tôi về sự giàu sang.

Phát hiện vợ ngoại tình nhờ chiếc vợt chơi pickleball

Phát hiện vợ ngoại tình nhờ chiếc vợt chơi pickleball

Tâm sự - 1 ngày trước

Cầm vợt pickleball của vợ với ý định xem tên hãng để mua tặng chiếc mới, tôi nảy sinh nghi ngờ rằng dường như vợ không đi chơi thể thao mà đang làm gì đó mờ ám.

Tôi trăn trở việc bán nhà 15 tỷ theo con ra nước ngoài hay cô đơn lúc tuổi già

Tôi trăn trở việc bán nhà 15 tỷ theo con ra nước ngoài hay cô đơn lúc tuổi già

Tâm sự - 2 ngày trước

Khi con lập gia đình và định cư ở nước ngoài, nó đề nghị tôi bán căn nhà trị giá khoảng 15 tỷ đồng ở Việt Nam để góp tiền mua nhà ở nước ngoài, về già sống cùng con cái thì nó mới yên tâm.

Cỗ mừng thọ 30 mâm, cả làng không một ai đến: Cái giá của sự thờ ơ với xóm giềng

Cỗ mừng thọ 30 mâm, cả làng không một ai đến: Cái giá của sự thờ ơ với xóm giềng

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Đến ngày ông mừng thọ 70 tuổi, cỗ bàn đã bày đủ 30 mâm nhưng ngoài người thân ruột thịt, không một ai trong làng xuất hiện.

Con dâu đi bước nữa, bất ngờ cách gọi của bố mẹ chồng cũ với 'chồng mới' của con dâu

Con dâu đi bước nữa, bất ngờ cách gọi của bố mẹ chồng cũ với 'chồng mới' của con dâu

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Ở tuổi 45, tôi không chỉ tìm thấy một bến đỗ bình yên mới, mà còn có một gia đình đặc biệt – nơi chồng mới và bố mẹ chồng cũ coi nhau như ruột thịt.

Top