Đọc bài văn 'lạc đề' xôn xao đất Cảng
Bài làm dài hơn 2.800 chữ, tràn kín 10 trang giấy thi. Tuy bị điểm 0 (không) nhưng bài văn gây xôn xao dư luận.
Đây là những dòng mở đầu trong bài văn được cho là của một nữ sinh lớp 12 tại cuộc thi thử môn văn được tổ chức tại Trường THPT Năng khiếu Trần Phú (Hải Phòng) cuối tháng 3/2011.
Bài làm dài hơn 2.800 chữ tràn kín 10 trang giấy thi. Tuy bị điểm 0 (không) nhưng bài văn gây xôn xao dư luận.
Trao đổi với báo giới - Cô giáo Hoàng Thúy Nga (giáo viên dạy Văn, Trường THPT Năng khiếu Trần Phú, người trực tiếp chấm bài thi thử kể trên) - khẳng định chấm điểm 0 (không) vì bài thi làm hoàn toàn lạc đề. Thí sinh là học sinh lớp 12 của một trường THPT trong thành phố, thi thử với tên giả.
Bà Nguyễn Thị Thúy - Hiệu trưởng Trường THPT Ngô Quyền (Hải Phòng) - xác nhận, tác giả của bài văn là nữ sinh lớp 12 của trường. Hôm đó, em đăng ký thi thử môn Hóa nhưng bị bạn đăng ký nhầm nên vào thi môn Văn.
![]() |
|
Bản phô tô bài văn được lưu truyền. Ảnh: CTV |
“Chuyện của tôi! Chuyện của một ngày se lạnh cuối tháng ba. Cái ẩm ướt khiến tôi khó ngủ. Mở toang cửa mong tìm được gió... Không gió! Chỉ toàn là ẩm ướt. Trên bầu trời, những đám mây lâu dần kết tụ, rơi xuống những hạt nước long lanh, đọng trên ô cửa sổ. Trông chúng như những giọt mắt, giọt nước mắt cho số phận con người... Xa xa, cánh buồm trắng trôi trên một mặt hồ phẳng lặng... Tôi nhớ tuổi thơ tôi!...
Tuổi thơ không ai giống ai! Nó có thể đến từ mùi thơm trên mái tóc của mẹ, từ vị ngọt của chiếc kẹo vani, từ mùi bùn lấm lem trên áo, từ những ngày “đuổi bướm ngắt hoa. Mẹ chưa đánh roi nào đã khóc”...
Riêng tôi! Tuổi thơ tôi đến từ ngày cha tôi mất. Cha chết trong một tai nạn giao thông. Cha chết thảm lắm! Xác cha không còn nguyên vẹn. Người ta phải đi lượm từng cái xương còn chưa bị kẹp nát và nhặt nhạnh cẩn thận từng mảnh thịt của cha còn đang dính của bánh công-ten-nơ.
Cha mất hai cái chân, một cái tay, một con mắt và một nửa hộp sọ. Biết thế, nhưng người ta dù có cố gắng cũng chẳng nhặt hết được. Máu, thịt người, xương người, bùn đất và xăng xe hoà với nhau thành một mớ hỗn độn như người ta vừa mổ một con lợn. Phát sợ!
Vậy tại sao mẹ cứ khóc mãi vậy? Khi ấy tôi không hiểu, tôi cũng không dám hỏi vì người ta dặn tôi để cho mẹ tôi được nghỉ!
Và sau này khi tang cha xong tôi cũng bẵng đi không hỏi nữa. Năm qua năm, tôi lớn dần lên. Hình như một đứa trẻ sống không có ai che chở thì thường lớn nhanh hơn những đứa trẻ bình thường.
Đơn giản chỉ là vì một chữ “nghèo”. Nhà nội chê nhà ngoại nghèo, chữ không mài ra được mà ăn, vả lại “lấy con vợ lắm chữ về để dạy chồng à!”- trích nguyên văn lời của cụ nội tôi mà sau này khi tôi lớn có đôi lần mẹ kể lại.
Còn nhà ngoại thì chê nhà nội “lắm tiền nghèo chữ” tiền chết không mang đi được, không có tí tri thức nào, thương nhân là tư sản, tư sản là bóc lột, cách mạng ghét, căm thù và đào thải kẻ bóc lột... Thế đấy! Thế mà cha mẹ tôi tới với nhau đấy. Ông nội từ cha tôi, cha tôi vẫn lấy mẹ, còn ông ngoại sau này thì mất sớm. Cũng chính vì lấy nhau mà hai bên không “môn đăng hậu đối” như thế nên sau mẹ tôi khổ lắm. Cha chết, người ta đuổi khéo ba mẹ con ra đường. Không đuổi được, người ta nói vào nói ra, cạnh khoé, chửi đổng, nhiếc móc cả ngày nhưng mẹ vẫn bỏ ngoài tai. Mẹ chẳng quan tâm. Người ta chửi mẹ mặt dày, người ta đến tận cơ quan mẹ nói xấu nhưng mẹ vẫn chẳng mảy may quan tâm, cũng không giải thích.
Tôi hiểu mẹ, nếu chỉ có một mình mẹ, mẹ đã đi lâu rồi, không cần ai phải nói bóng nói gió. Nhưng mẹ còn hai chúng tôi. Nhà là nhà của cha tôi, cái hồi cha sống, cha và mẹ làm ăn, tích cóp mãi mới xây được cái nhà cấp bốn thay thế cái chỗ ở ọp ẹp mà mỗi lần mưa bão thì khổi thôi rồi trời đất. Một mình mẹ, mẹ chẳng cần gì, cơm rau cơm mắm cũng xong. Nhiều lần bị người ta chửi rủa, mẹ ức quá, trốn xuống bếp khóc. Nhưng khi mẹ nghĩ tới hai chị em tôi, mẹ gạt đi đôi hàng nướcmắt. Mẹ mà dẫn tôi và em ra khỏi căn nhà này thì sẽ đi đâu. Lương giáo viên nghèo lắm! Đời mẹ ăn cơm rau mắm đã quen rồi và ăn tới khi chết cũng được.
Nhưng còn chúng tôi, chúng tôi phải được ăn cơm với cá với thịt. Người ta đã sống trong cái khổ quen rồi thì cho sung sướng cũng chả thèm, nhưng cuộc đời chúng tôi không thể lập lại cuộc đời mẹ... Và mỗi lần nghĩ thế mẹ lại có thêm một chút nghị lực để đứng dậy, chống đỡ với tất cả mọi bão táp phong ba ngoài kia che chở cho chúng tôi.
Vài cái Tết nữa cũng trôi qua. Xuân năm ấy, tôi mười tám. Mười tám, tôi giống hệt mẹ tôi, cũng nước da ấy, màu tóc ấy, ánh mắt, nụ cười, dáng người ấy. Lũ con trai trong lớp cũng hay theo tôi nhưng tôi chẳng thiết. Vì chê chúng nó trẻ con.
Những đứa con gái mà cha mất sớm thì thường hay như thế, thích tìm một cái gì đó chững chạc, già dặn, một người đàn ông chứ không phải một thằng con trai. Tôi muốn tìm người dựa vào thay thế cha tôi. Tôi đã tìm thấy một người và duy chỉ có người đó làm tôi chú ý: đó là thầy giáo của tôi. Thầy hơn tôi hai mươi tuổi, thầy giỏi, rất giỏi, thầy đúng là mẫu đàn ông mà lâu nay tôi vẫn mong đợi. Nhưng chỉ tiếc, thầy đã có gia đình. Mà cũng đúng thôi, có gì để mà lạ, mà tiếc đâu. Người đàn ông như thế thì bao cô gái mơ. Thầy chưa có gia đình thì đó mới là điều lạ...
Trong con mắt cầu toàn của tôi, thầy là người tôi “thích” và làm tôi “rung động” đầu tiên... Cũng chính vì vậy mà tôi học môn của thầy rất tiến bộ và luôn cố gắng đạt điểm cao nhất. Tôi luôn muốn trong mắt thầy tôi là học sinh ngoan, hiền và giỏi. Tôi muốn thầy gọi tôi và khen riêng tôi trong mỗi giờ trả bài... Thầy trong mắt tôi đẹp lắm...
Có lẽ mọi chuyện vẫn sẽ cứ thế, cứ thế tiếp diễn êm ả và “tình yêu” bé nhỏ của tôi dành cho thầy tôi cũng sẽ mãi im lặng như thế nếu không có một ngày... Một ngày, khi tôi về nhà, tôi thấy trong nhà tôi có thêm một người. Và tất nhiên nếu đó là một người đàn bà thì có lẽ chẳng có gì để nói. Cái đáng nói, đó là một người đàn ông. Một người đàn ông tôi chưa bao giờ gặp.
Chao ôi! Mẹ đẹp quá, mẹ vẫn đẹp. Thời gian không giết đi cái đẹp của mẹ mà chỉ càng làm nó trở nên mặn mà hơn. Mẹ vẫn còn đẹp. Cái đẹp của mẹ khiến đàn ông vẫn còn nhiều người theo đuổi.
Tôi biết mẹ còn trẻ, mẹ vẫn còn có thể tìm tình yêu khác. Lý trí của tôi nói như thế, tôi biết như thế mới đúng. Nhưng trong cuộc đời này, đâu phải lúc nào người ta cũng làm theo lý trí, kể cả khi người ta biết đó là đúng thì phần tình cảm, cái phần nói điều ngược lại vẫn chiếm ưu thế hơn. Mẹ là của tôi, của em gái tôi, của cha tôi (dù cha tôi đã chết). Mẹ lấy người đàn ông kia rồi sao?
Tôi ghét sự có mặt của ông ấy trong gia đình tôi. Và rồi, mẹ tôi có sinh thêm em bé nữa không? Tôi chỉ có một đứa em, tôi không thích có thêm ai nữa. Tôi ghét sự thay đổi hoặc xáo trộn. Nói chung là như thế. Tôi ghét người đàn ông ấy không phải vì ông ấy làm sao, ông ấy chẳng làm sao cả, cũng đạo mạo, cao lớn xem chừng là tốt tính. Nhưng tôi ghét ông ấy, căm thù và tôi đâm ra cáu gắt cả với mẹ tôi. Tôi ghét đơn giản chỉ là vì tôi nghĩ người đàn ông ấy sẽ rất có thể thay thế cha tôi. Sự “ghét” ấy bắt nguồn từ lòng ích kỉ khi tôi nghĩ mẹ không là của riêng tôi nữa...
Một lần, trong bữa ăn, mẹ ngỏ ý xem “Con nghĩ như thế nào nếu mẹ muốn “kết bạn” với bác ấy”.
Câu nói của mẹ như làm thổi bùng ngọn lửa giận dữ trong tôi. Mọi phán đoán và lo sợ đã thành sự thật, tôi đập bàn, khóc tức tưởi, thay áo và chạy ra khỏi nhà. Đêm ấy, mưa to lắm, bảy rưỡi mà trời đen như mực.
Trong đầu tôi nghĩ tới thầy, tôi chạy đến trường, thầy vừa dạy xong một ca, học sinh đã về hết, tôi ướt nhẹp đứng cửa phòng. Thầy thấy tôi, nói tại sao tôi lại ở đây. Tôi không nói gi, chạy thẳng tới ôm chặt thầy, tôi không nghĩ gì cả. Đây là lần đầu tiên tôi ôm thầy, để cơ thể tôi và thầy chạm vào nhau. Tôi và thầy ngồi dựa vào chiếc ghế bàn một.
Tôi vẫn ôm chặt thầy, tôi khóc nức nở và kể cho thầy nghe mọi chuyện. Thầy ôm lấy tôi, im lặng một lúc và nói sẽ đưa tôi về nhà nhưng tôi không chịu. Khóc thêm một lúc rồi tôi nín, tôi nhận ra thầy vẫn đang ôm tôi, cái ôm của một người thầy, hoặc thành thật là tôi đã hiểu nhưng cố tình không hiểu.
Mười tám tuổi, lần đầu tiên tôi được một người đàn ông ôm, trong lòng tôi trào lên một cảm xúc rạo rực, tôi mân mê cái cúc áo của thầy. Áo thầy ướt hết vì ôm tôi. Rồi tôi vô tình làm tuột nó mà thầy không biết. Một chiếc, hai chiếc rồi tới chiếc thứ ba... Thầy nhận ra và nhìn xuống. Tôi như một con mèo chồm lên cắn vào môi thầy không kịp để thầy phản xạ. Tấm lưng thầy trườn dài trên chiếc ghế, tôi đặt tay thầy lên bộ ngực tròn căng thiếu nữ của tôi. Thầy đẩy tôi ra nhưng vẫn cứ làm. Tôi không hiểu tôi đang làm gì nữa. Tôi nằm lên thầy, tự cởi áo trong khi thầy cố gắng đẩy tôi ra... Tôi đặt tay lên quần thầy vào chỗ đó... bên ngoài... Tôi không hiểu sao khi ấy tôi to gan đến thế. Và thầy tát tôi. Tát rất đau...
Cái gì xảy ra vẫn cứ xảy ra dù đúng dù sai nó vẫn xảy ra. Còn chuyện gì đã xảy ra tuỳ vào cách chúng ta suy nghĩ.
Hai tháng sau, cái bụng tôi ấm ách, tôi có thai. Mẹ tôi biết mọi chuyện. Nhưng bạn bè và người xung quanh tôi không ai biết. Mẹ không la mắng tôi nhưng mẹ khóc. Mẹ khóc như khi cha mất. Hôm sau, hai mẹ con tôi cũng thoả thuận một điều, tôi đi phá thai, chuyển trường, tiếp tục học như bình thường còn mẹ tôi sẽ từ bỏ người đàn ông và mọi người đàn ông khác tới sau...
“Cuộc sống xung quanh ta không bao giờ xấu hơn hay đẹp hơn mà chỉ thực hơn thôi”.
Bắc Ninh: Lợi dụng giao dịch vàng, đối tượng cướp giật tài sản trị giá hàng chục tỷ
Pháp luật - 41 phút trướcGĐXH - Công an tỉnh Bắc Ninh vừa khởi tố 4 bị can liên quan đến vụ cướp giật 2,4kg vàng của một người nước ngoài, thu hồi tài sản trị giá khoảng 10 tỷ đồng, đồng thời làm rõ hành vi tiêu thụ tài sản phạm pháp và tổ chức sử dụng trái phép chất ma túy.
Hà Nội: Hé lộ nguyên nhân vụ tai nạn khiến người phụ nữ mắc kẹt dưới gầm xe buýt
Đời sống - 47 phút trướcGĐXH - Liên quan đến vụ tai nạn giao thông giữa xe buýt và xe máy xảy ra sáng 4/5 tại phường Bồ Đề (TP Hà Nội), cơ quan chức năng xác định, lái xe buýt đã không giảm tốc độ khi đến nút giao, không làm chủ tay lái dẫn đến va chạm.
Ninh Bình 'hút' triệu khách dịp lễ, nhưng mức độ an toàn và chất lượng dịch vụ còn nhiều bất cập?
Đời sống - 1 giờ trướcGĐXH - Dịp nghỉ lễ kéo dài năm 2026 chứng kiến sự bùng nổ chưa từng có của du lịch Ninh Bình khi lượng khách tăng vọt, doanh thu lập kỷ lục. Tuy nhiên, đằng sau bức tranh tăng trưởng ấn tượng ấy là hàng loạt bất cập về an toàn, chất lượng dịch vụ.
Khởi tố tài xế vụ cháy xe ô tô tại cây xăng ở Đà Nẵng khiến 2 người tử vong
Pháp luật - 1 giờ trướcGĐXH - Liên quan vụ cháy xe ô tô tại cây xăng ở Đà Nẵng, cơ quan Công an đã khởi tố tài xế về hành vi “Vi phạm quy định về phòng cháy, chữa cháy” theo quy định của Bộ luật Hình sự.
Công an Thanh Hóa nhanh chóng xác minh và xử lý nhóm thanh thiếu niên đánh võng trên Quốc lộ 1
Đời sống - 1 giờ trướcGĐXH - Công an Thanh Hóa nhanh chóng xác minh và xử lý nhóm thanh thiếu niên lạng lách, đánh võng trên Quốc lộ 1, đồng thời tạm giữ 3 xe mô tô, lập hồ sơ quản lý, giáo dục các học sinh vi phạm.
Chỉ còn 14 ngày nữa, vợ hay chồng vi phạm điều này bị phạt đến 10 triệu đồng
Đời sống - 3 giờ trướcGĐXH - Theo Nghị định 109/2026/NĐ-CP, từ ngày 18/5/2026, chồng hay vợ ngoại tình sẽ bị phạt tới 10 triệu đồng.
Hàng loạt dự án 'đắp chiếu' từ 2008, Hà Nội kiên quyết xử lý chủ đầu tư chây ỳ
Thời sự - 5 giờ trướcGĐXH - Việc rà soát hàng trăm dự án chậm triển khai đang được Hà Nội đẩy mạnh với tinh thần “không có vùng trống trách nhiệm”. Thành phố vừa tháo gỡ các vướng mắc về quy hoạch, thủ tục, vừa kiên quyết xử lý những chủ đầu tư chây ỳ, thiếu năng lực, nhằm khơi thông nguồn lực đất đai và lập lại kỷ cương trong môi trường đầu tư.
Đôi vợ chồng thương vong nghi do con trai sát hại
Pháp luật - 6 giờ trướcGĐXH - Hàng xóm phát hiện người vợ tử vong, người chồng có nhiều vết thương. Nghi phạm là người con trai hiện đang bị bắt giữ để phục vụ công tác điều tra.
Thanh Hóa: Kiến nghị kiểm điểm Hiệu trưởng Trường THPT Lê Lai sau những vi phạm tài chính
Thời sự - 6 giờ trướcGĐXH – Thanh tra tỉnh Thanh Hóa chỉ ra những tồn tại, hạn chế, vi phạm trong hoạt động thu, chi tài chính và các khoản huy động xã hội hóa đối với trường THPT Lê Lai. Đồng thời kiến nghị tiến hành kiểm điểm, làm rõ trách nhiệm tập thể, cá nhân và khẩn trương xây dựng kế hoạch khắc phục các khuyết điểm.
Người lao động lại sắp được nghỉ dài 5 ngày?
Đời sống - 7 giờ trướcGĐXH - Năm 2026, kỷ niệm 81 năm ngày Quốc khánh Việt Nam. Sắp tới, người lao động lại được nghỉ lễ dài 5 ngày?
Bảng lương mới nhất giáo viên các cấp sắp áp dụng từ 1/7
Đời sốngGĐXH - Từ 1/7/2026, mức lương cơ sở tăng theo đề xuất của Bộ Nội vụ, theo đó mức lương của giáo viên các cấp học cũng tăng tương ứng.
