Khi lòng tốt của cháu trai bị thử thách bởi hai chữ thừa kế, tôi hiểu ra bài học đắt giá về lòng người
GĐXH - Có những chuyện chỉ khi con người đối diện với bệnh tật và cô đơn, mới hiểu rõ ai thật lòng yêu thương mình, và ai chỉ quan tâm đến… quyền thừa kế.
Tâm sự của ông Vương Phúc Lộ (66 tuổi, Trung Quốc) về chuyện thừa kế được nhiều người quan tâm trên trang tin Toutiao.
Cháu trai hiếu thảo, người tôi từng coi như con ruột
Tôi là Vương Phúc Lộ, năm nay 66 tuổi. Cả đời không kết hôn, không con cái, tôi sống một mình trong căn hộ cũ với số tiền lương hưu đủ trang trải cuộc sống.
Người thân duy nhất tôi gần gũi là cậu cháu trai tên Vương Nhất Bình, con của anh ruột tôi.
Từ nhỏ, Bình đã ngoan ngoãn, biết điều. Thương cháu, tôi thường giúp đỡ mỗi khi nó gặp khó khăn.
Tôi từng mua cho Bình một chiếc ô tô để làm ăn, tặng con trai của cháu máy tính, đồng hồ, đồ dùng học tập.
Cháu cảm động nói: "Chú đối với cháu còn tốt hơn cả cha ruột. Sau này chú yên tâm, cháu sẽ chăm sóc chú như cha vậy."
Câu nói ấy khiến tôi ấm lòng. Tôi từng nghĩ, sau này mình mất đi, thừa kế lại toàn bộ tài sản cho Bình là điều hợp lý.

Ở tuổi xế chiều, tôi chọn sống thanh thản, không oán trách, không tính toán. Và khi nghĩ về "người thừa kế" của mình, tôi mỉm cười. Ảnh minh họa
Khi lòng tốt bị thử thách bởi hai chữ "thừa kế"
Một buổi sáng, tôi đột ngột chóng mặt, buồn nôn, rồi ngã gục. Khi tỉnh dậy, tôi đã ở trong bệnh viện. Cháu trai ngồi bên, lo lắng nói:"Chú ơi, chú bị nhồi máu não, may mà cấp cứu kịp."
Tôi cảm động vì nghĩ cháu thật lòng quan tâm. Nhưng ngay sau đó, Bình đổi giọng, nói chậm rãi:"Chú à, chú nên sắp xếp sớm chuyện tương lai… như sổ tiết kiệm, sổ đỏ, lương hưu, các giấy tờ thừa kế để sau này đỡ phiền."
Câu nói ấy như nhát dao đâm vào tim tôi. Hóa ra điều cháu bận tâm không phải sức khỏe của tôi, mà là tài sản và quyền thừa kế.
Tôi giận run người, quát lớn: "Cút đi! Chú chưa chết đâu mà nói đến thừa kế. Ra khỏi đây ngay!"
Bình đứng dậy, chỉ đáp lại một câu lạnh lùng: "Chú nghĩ lại đi", rồi bỏ đi. Tôi bật khóc như một đứa trẻ, cay đắng nhận ra lòng người đổi thay khi có tiền xen vào.
Quyết định lại di chúc, thay đổi người thừa kế
Sau đó, tôi nhờ bác sĩ thuê y tá riêng chăm sóc, không còn dựa dẫm vào Bình nữa.
Nhờ sự tận tâm của họ, sức khỏe tôi dần ổn định. Ngay khi trở về nhà, việc đầu tiên tôi làm là mua két sắt để cất giấy tờ, sổ đỏ, sổ tiết kiệm.
Tôi ngồi cả đêm viết di chúc mới, không để cháu trai hưởng bất kỳ phần thừa kế nào. Thay vào đó, tôi quyết định tặng toàn bộ tài sản cho một tổ chức phúc lợi trong thành phố, nơi chăm sóc trẻ mồ côi và người già neo đơn.
Tôi muốn của cải của mình được dùng vào việc có ý nghĩa, thay vì trở thành nguyên nhân khiến tình thân bị méo mó.
Thừa kế không chỉ là tài sản, mà là giá trị sống
Từ ngày ấy, Bình không còn đến thăm tôi. Tôi cũng không trách. Tôi chỉ thấy lòng mình nhẹ nhõm.
Có lẽ, khi con người ta sống đủ lâu, mới hiểu rằng "thừa kế lớn nhất đời mình không phải tiền bạc, mà là nhân cách và lòng tử tế".
Tôi đã đăng ký vào một viện dưỡng lão, dự định vài năm nữa sẽ chuyển hẳn vào đó. Ở nơi ấy, tôi có thể đọc sách, chăm cây, trò chuyện với những người cùng cảnh.
Ở tuổi xế chiều, tôi chọn sống thanh thản, không oán trách, không tính toán. Và khi nghĩ về "người thừa kế" của mình, tôi mỉm cười, bởi giờ đây, tài sản ấy không chỉ là tiền bạc, mà là bài học về lòng người mà tôi muốn để lại cho đời.
Họp lớp tuổi 40, tôi hiểu vì sao có người ngày càng giàu, có người mãi chật vật
Tâm sự - 1 giờ trướcGĐXH - Họp lớp sau 20 năm, tôi có cơ hội nhìn lại hành trình trưởng thành của mỗi người để hiểu điều gì thực sự tạo nên thành công và hạnh phúc.
Nghỉ hưu 5 năm, tôi mới thấm: Thà đi bộ, đi du lịch một mình còn hơn làm 2 việc khiến tuổi già thêm mệt mỏi
Tâm sự - 21 giờ trướcGĐXH - Sau 5 năm nghỉ hưu, điều khiến tôi tiếc nhất không phải là đã bỏ lỡ cơ hội kiếm thêm tiền, mà là từng dành quá nhiều thời gian cho những việc không thực sự mang lại bình yên. Đến bây giờ, tôi mới hiểu tuổi già hạnh phúc đôi khi chỉ cần biết bớt một vài điều.
Nghỉ hưu, càng kỳ vọng vào con cái càng dễ thất vọng: Tôi mất nhiều năm mới hiểu điều này
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già bình yên không đến từ sự chu cấp của con cái mà từ việc chủ động chuẩn bị tài chính, sức khỏe và tinh thần ngay từ sớm.
Đừng đợi con cái báo hiếu: 3 điều giúp tôi có tuổi già bình yên ở tuổi 75
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau khi đi qua gần hết cuộc đời, tôi nhận ra điều giúp một người có tuổi già bình yên không phải là sự hy sinh của con cái, mà là sự chuẩn bị của chính mình.
Nghỉ hưu rồi mới hiểu: Không ở cùng con cái, tuổi già lại bình yên hơn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Với khoản lương hưu ổn định và những lựa chọn phù hợp, tôi đã tận hưởng cuộc sống tuổi già độc lập, bình yên và viên mãn theo cách riêng của mình.
Bố chồng mất, mẹ chồng nhất quyết không cho chúng tôi xây nhà ở riêng vì một lý do
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nghe những lời mẹ chồng nói, tôi hoang mang vô cùng. Tối hôm đó, tôi nói chuyện với chồng và anh cũng ngồi suy nghĩ rất lâu.
Sự tử tế cuối cùng của một người vợ bị chồng phản bội
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Trong câu chuyện hôm nay, người chồng đã mất đi một người vợ hết lòng vì gia đình. Người mẹ chồng cũng mang theo nỗi day dứt khi không thể giữ được người con dâu mà bà luôn xem như con gái ruột. Còn người phụ nữ ấy, chị không ra đi trong oán giận. Chị chỉ chọn khép lại một cuộc hôn nhân đã không còn nguyên vẹn, sau khi làm tròn điều mà lương tâm mình cho là đúng.
Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Những năm tháng sống cùng con gái đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về giá trị của đồng tiền và hạnh phúc tuổi già.
Nhìn cuộc sống của gia đình con gái, tôi rơi nước mắt vì hối hận
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH – Nhiều đêm, tôi gần như thức trắng không ngủ được. Trong đầu tôi luôn thường trực câu hỏi: Nếu ngày ấy tôi không can thiệp, liệu giờ cuộc sống của con có hạnh phúc hơn không?
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sựGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.
