Lai Châu là tỉnh miền núi, vùng sâu, vùng xa, đi lại khó khăn. Nguồn nhân lực nhiều hạn chế, đặc biệt là thiếu nhiều bác sĩ chuyên khoa sâu. Trang thiết bị thiếu thốn, lạc hậu, chưa đồng bộ với trình độ chuyên môn của các cán bộ đến tăng cường, vì vậy làm giảm hiệu quả của việc chẩn đoán và điều trị. Bệnh nhân phần lớn là người nghèo, diện chế độ chính sách, trình độ dân trí thấp, nhiều phong tục lạc hậu. Nhiều bệnh nhân nhập viện chậm trong tình trạng bệnh nặng, nguy kịch khó cứu chữa, làm tăng chi phí điều trị, gây tốn kém cho bệnh viện cũng như người bệnh.
Từ khi triển khai Đề án 1816, Bệnh viện đa khoa tỉnh Lai Châu đã tiếp nhận 37 lượt cán bộ tăng cường từ các bệnh viện Việt Đức, Bệnh viện Nhi Trung ương, Phụ sản Trung ương, Mắt Trung ương, Y học cổ truyền Trung ương, Xanh Pôn, Thanh Nhàn, Đống Đa.
Tại thời điểm này đang có 11 bác sĩ và cán bộ điều dưỡng của các bệnh viện trên tăng cường cho bệnh viện đa khoa tỉnh. Nhiều cán bộ của bệnh viện trung ương đến hỗ trợ và chuyển giao kỹ thuật cho cán bộ bệnh viện. Nhiều trường hợp cấp cứu đã được xử lý kịp thời không để bệnh nhân phải chuyển lên tuyến trên. Cán bộ bệnh viện đã sử dụng thành thạo hơn các thiết bị như siêu âm, nội soi... Các chấn thương sọ não được giải quyết tại chỗ. Nhờ đó, Bệnh viện đa khoa tỉnh lai Châu đã có thêm điều kiện để cử cán bộ đi tăng cường cho tuyến huyện, xã và cử cán bộ lên Trung ương đào tạo, nâng cao tay nghề.
Sự phối hợp giữa cán bộ trung ương và cán bộ bệnh viện rất chặt chẽ. Cán bộ về hỗ trợ có trình độ chuyên môn cao, cán bộ bệnh viện có trách nhiệm và khiêm tốn học hỏi. UBND tỉnh hỗ trợ 50.000đ/ngày/1 người, Bệnh viện đa khoa Lai Châu bố trí chỗ ăn ở chu đáo, cử người nấu ăn cho cán bộ tăng cường. Việc tăng cường luân phiên đã giúp cơ sở giải quyết nhiều khó khăn, nâng cao chất lượng khám, chữa bệnh, góp phần giảm tải cho các bệnh viện tuyến trên.
Mặc dù vậy, các bệnh viện trung ương cần phải quán triệt tinh thần chỉ đạo của lãnh đạo Bộ Y tế nhằm duy trì lâu dài và liên tục việc hỗ trợ cho tuyến tỉnh. Giữa bệnh viện trung ương và bệnh viện tỉnh cần có hợp đồng trách nhiệm, bản ghi nhớ các nội dung chuyển giao, hợp tác cũng như việc đánh giá nghiệm thu các kết quả đã chuyển giao. Ngoài ra, các địa phương cần thành lập Ban chỉ đạo và có kế hoạch phân công cụ thể trách nhiệm các thành viên và nguồn lực hỗ trợ. Có như vậy, việc thực hiện Đề án 1816 mới đem lại nhiều ý nghĩa cho các bệnh viện tuyến dưới và người dân.
TS Lương Ngọc Khuê