Mệt mỏi khi chồng nghi ngờ tôi giấu tiền cho trai

| Tâm sự

Chồng tôi phát tiền chợ mỗi ngày vì anh cho rằng tôi giấu tiền để cho gia đình hoặc nuôi trai.


Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Tôi vừa sinh con đầu lòng được hơn 9 tháng tuổi, chồng đi làm công nhân, mỗi tháng anh đưa tôi 1,5 triệu đồng để lo chi phí trong nhà như tiền ăn, bỉm, sữa… Hôm nào con bệnh tôi phải đi vay mượn để có tiền khám chữa bệnh hoặc mua thuốc cho con. Tôi biết chồng đi làm cực khổ, nên mọi sinh hoạt trong gia đình tôi đều chi tiêu hạn chế đến mức tối thiểu, tuy nhiên có tiết kiệm thế nào, tôi cũng bị thiếu trước hụt sau.

Chồng tôi dạo này thường xuyên hay đánh tôi vì anh nói tôi giấu tiền. Lúc tôi vừa đi chợ về đến nhà, anh hỏi tiền để đi dự tiệc thôi nôi con của bạn, tôi nói không có thì anh lập tức túm tóc, kê gối vào đầu và đánh tôi tới tấp, con gái tôi rất sợ hãi, khóc ré lên.

Tôi ôm con gái vào lòng, dỗ mãi con mới chịu nín khóc. Sau đó, anh mở tủ, tìm trong giỏ xách của tôi, anh lấy ra được 500.000 đồng. Anh như một con thú hoang lồng lộn và gầm lên từng tiếng: "Mày dám giấu tiền bỏ túi riêng à, tao đi làm cực khổ để nuôi mẹ con mày, mày không biết thương chồng, lại còn giấu tiền cho ai, hay mày đang nuôi trai". Tôi cũng đã cố giải thích rằng, số tiền 500.000 mà anh tìm thấy trong túi xách là do tôi mượn được của dì Hai xóm dưới để ngày mai tôi dẫn con đi khám bệnh, vì con bệnh mấy ngày nay, mua thuốc ở ngoài nhà thuốc uống hoài không hết sốt và ho. Nhưng tôi có nói thế nào anh cũng không nghe, anh cho rằng tôi biển thủ tiền để cho gia đình tôi hoặc nuôi trai.

Mặt anh đỏ phừng phừng, hừng hực sát khí, anh giật con trên tay tôi khi bé đang khóc rống lên vì sợ hãi để sang một bên và anh đánh vào người tôi tới tấp một cách không thương tiếc, cũng may lúc đó hàng xóm thấy tôi khóc và la to họ chạy báo công an, lúc đó tôi mới thoát được.

Sau lần đó, anh không đưa tiền tôi như trước, mỗi ngày anh phát tiền để tôi đi chợ, anh ta còn yêu cầu tôi ghi lại giá tiền của từng món hàng và báo lại cho anh mỗi tối. Anh càng ngày càng coi thường tôi, tôi làm gì cũng bị mẹ chồng soi mói, hùa theo anh mà chê tôi một cách thậm tệ. Trong gia đình, tôi không có tiếng nói, ai cũng coi thường, tôi sống lặng lẽ, u uất đến muốn trầm cảm.

Anh còn nói với tôi rằng, anh không còn cảm xúc khi bên cạnh tôi nữa, về nhà mà thấy mặt tôi là anh nuốt không nổi cơm… Tôi luôn là một người vợ đảm, dâu hiền vậy mà anh nỡ nào đối xử với tôi một cách tệ bạc như vậy.

Từ khi về làm dâu đến giờ, tôi chưa từng có một ngày thảnh thơi, 4 giờ sáng tôi phải dậy nấu nước pha trà, nấu cơm, cho heo ăn, quét dọn nhà cửa, phải làm mọi việc tươm tất theo đúng ý mẹ chồng thì tôi mới yên thân…

Tôi thật sự sống trong địa ngục trần gian, chồng mở miệng lại nói tôi sống sung sướng… Tôi đã chuẩn bị tinh thần sẽ dọn đồ về nhà ba mẹ ruột để ở, vì anh đã đánh tôi nhiều lần, thì suốt đời này tôi không thể sống nổi với người chồng vũ phu, keo kiệt. Tôi không muốn phải đày đọa bản thân, càng không muốn con gái khi lớn lên phải chứng kiến những cảnh đau lòng làm con ảnh hưởng đến tâm lý…

Tôi không sợ làm mẹ đơn thân. Cái tôi sợ là sống với người chồng quá vũ phu, không hiểu lý lẽ và luôn coi thương mình, cuộc sống vậy chẳng khác nào còn hơn cả địa ngục.

Theo NLĐ

Ý kiến của bạn
Tags:
Những ngày chăm mẹ đẻ ốm, tôi mới thấy thương mẹ chồng nhiều hơn

Những ngày chăm mẹ đẻ ốm, tôi mới thấy thương mẹ chồng nhiều hơn

Tâm sự -

GĐXH - Gần 30 năm làm dâu, người phụ nữ ấy vẫn nghĩ mình đã làm tròn bổn phận. Chỉ đến khi ngồi bên giường bệnh của mẹ đẻ, nhìn các anh chị em quây quần chăm sóc bà, chị mới nhận ra điều mẹ chồng thiếu nhất trong những năm cuối đời không phải là thuốc men hay cơm nước, mà là những lần con cháu trở về đông đủ. Và sự thấu hiểu ấy đến vào lúc... bà đã không còn nữa.

5 lời dặn của cụ bà sống thọ 106 tuổi trước lúc đi xa: Càng đọc càng thấm, càng lớn tuổi càng thấy đúng

5 lời dặn của cụ bà sống thọ 106 tuổi trước lúc đi xa: Càng đọc càng thấm, càng lớn tuổi càng thấy đúng

Tâm sự -

GĐXH - Một người sống hơn một thế kỷ có lẽ đã chứng kiến đủ mọi thăng trầm của đời người. Vì thế, những điều họ đúc kết thường không cầu kỳ hay triết lý, mà giản dị đến mức ai cũng có thể nhìn thấy chính mình trong đó. Những dòng chữ cuối cùng mà một cụ bà 106 tuổi để lại trước khi nhắm mắt không nói về tiền bạc hay thành công, mà chỉ xoay quanh cách con người tự làm mình mệt mỏi suốt cả cuộc đời.

Con chặn mẹ trên mạng xã hội, đến khi đọc những dòng tâm sự của con, tôi chỉ biết ôm mặt khóc

Con chặn mẹ trên mạng xã hội, đến khi đọc những dòng tâm sự của con, tôi chỉ biết ôm mặt khóc

Tâm sự -

GĐXH - Từ ngày con gái bước vào tuổi dậy thì, khoảng cách giữa hai mẹ con ngày một lớn. Tôi vẫn nghĩ đó chỉ là sự thay đổi của tuổi mới lớn. Cho đến khi vô tình đọc được những dòng tâm sự con dành cho người lạ, tôi mới sững người nhận ra, điều con cần bấy lâu không phải là một người mẹ luôn nhắc nhở, mà là một người mẹ biết lắng nghe con nhiều hơn...

Về già mới thấm: Con cái, bạn đời hay tiền bạc cũng không quý bằng 8 điều này

Về già mới thấm: Con cái, bạn đời hay tiền bạc cũng không quý bằng 8 điều này

Tâm sự -

GĐXH - Phần lớn cuộc đời, chúng ta miệt mài gây dựng sự nghiệp, chăm lo cho gia đình và dành mọi điều tốt đẹp cho con cái. Thế nhưng khi tuổi già gõ cửa, nhiều người mới nhận ra rằng điều mang lại bình yên và hạnh phúc lâu dài không hẳn là con cái hiếu thảo, người bạn đời hay số tiền trong tài khoản, mà là những bài học sống giản dị nhưng vô cùng đáng giá.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.