Một lần lầm lỡ, 10 năm chịu sự trừng phạt ghê sợ của chồng
Kính chào quý độc giả. Tên tôi là Nguyễn Thị Mến (41 tuổi). Trước kia, tôi là giáo viên mầm non nhưng bây giờ tôi chỉ ở nhà bán hàng tạp hóa và cơm nước phục vụ chồng con cũng như bố mẹ chồng.
Tôi không được phép đi đâu, không được gặp gỡ bạn bè, không được về quê ngoại nếu không có chồng đi cùng. Đã vậy tôi còn phải chịu vô vàn những hình phạt khắc nghiệt từ chồng và gia đình chồng mình.
Tuy nhiên từ trước đến giờ, những hình phạt đó dù có khiến tôi tổn thương đến đâu tôi cũng không bao giờ hé răng kể lể với ai. Bởi vì tôi từng là người có tội. Thế nhưng bây giờ sau gần một chục năm chịu đựng, tôi cảm thấy mình không được đối xử như một con người vì thế tôi muốn giải thoát chính bán thân mình.
Thời con gái, tôi có một nước da trắng ngần, một mái tóc dài bóng mượt và một đôi môi quyến rũ nên tôi được rất nhiều người theo đuổi.
Đến khi tôi lấy chồng nhiều người vẫn thầm thương trộm nhớ tôi. Trong đó có thầy hiệu trưởng nơi tôi làm việc. Thầy thường lén nhìn tôi và quan tâm đến tôi hết mức. Tuy nhiên, tôi vẫn tảng lờ và giữ mối quan hệ ở mức xã giao.
3 năm sau, chồng tôi nhận công trình ở Vinh, Nghệ An rồi làm ở đấy gần 2 năm. Trong suốt 2 năm đó, tôi ở nhà với bố mẹ chồng và hai đứa con. Bố mẹ chồng rất gia trưởng, khó tính và hay soi mói nên cuộc sống của tôi vô cùng mệt mỏi. Vợ chồng tôi cũng vì những chuyện đó mà mâu thuẫn và lạnh nhạt với nhau.

Sau đó, có lẽ vì quá buồn bực và mệt mỏi lại thêm chuyện vợ chồng lạnh nhạt nên không biết từ lúc nào tôi bắt đầu tìm đến những lời an ủi, động viên của thầy hiệu trưởng.
Từ đây, tôi cũng bắt đầu có tình cảm với thầy. Thế là chúng tôi hẹn hò. Tuy nhiên tôi mới chỉ đi nhà nghỉ với thầy 1 lần thì mẹ chồng tôi bắt được tại trận. Bà làm lớn chuyện rồi bắt chúng tôi ký xác nhận.
Tiếp đên, bà gọi chồng tôi về. Chồng tôi về nhà, sau khi đánh tôi thừa sống thiếu chết, anh tuyên bố coi tôi không bằng con ở, rồi anh bắt tôi nghỉ việc.
Ở nhà, tôi không được đi bất cứ đâu, gặp bất cứ ai ngoài những người đến mua hàng. Điện thoại, anh cũng không cho tôi dùng. (Khi viết những dòng này, tôi phải lén mở máy tính của con trai cả - nv).
Bữa ăn cơm, tôi không được ngồi cùng mâm với bố mẹ chồng, với chồng và các con mình. Tôi phải đợi mọi người ăn xong, sau đó bê xuống bếp, tôi mới được ăn lại những đồ thừa.
Đêm xuống, trước khi đi ngủ, anh bắt tôi phải khai báo tất cả những người tôi đã gặp và nói chuyện trong ngày. Sau đó, khi không còn thắc mắc gì, tôi mới đi ngủ. Nhưng khi ngủ, tôi cũng không được nằm trên giường cùng chồng mà ở một góc nhà. Mỗi khi cần giải quyết nhu cầu, anh lôi tôi ném lên giường rồi lại đạp tôi xuống đất khi đã xong việc.
Tôi nhục nhã đến ê chề và đau lòng không kể xiết. Thế nhưng nghĩ đến lỗi lầm của mình, tôi lại câm nín.
Tôi nghĩ mình đã sai thì mình phải chịu sự trừng phạt. Tuy nhiên hơn 10 năm trôi qua tôi đã phải sống như như một con ở, thậm chí không được đối như một con người.
Bây giờ, tôi rất muốn được giải thoát chính bản thân mình. Tôi muốn ly hôn để có được quyền tự do. Tuy nhiên tôi lại không có gì trong tay để có thể tranh giành quyền nuôi con mà xa con thì tôi không thể. Mong mọi người hãy tư vấn giúp tôi.
Theo Nguyễn Thị Mến (Hải Dương)
Vietnamnet
Mất thưởng Tết vẫn phải lo lương tháng 13 cho chị giúp việc
Tâm sự - 24 phút trướcLương tôi thấp nhưng thưởng Tết rất to, thế mà năm nay sếp bảo sẽ không có khoản này; tôi đang lo thì chị giúp việc nói nếu không có lương tháng 13, ra Tết chị nghỉ.
Tôi mua được 5 chỉ vàng bằng tiền làm thêm xuyên Tết 3 năm
Tâm sự - 10 giờ trước3 cái Tết trước, tôi đều ở lại Hà Nội trực trọn kỳ nghỉ, vừa đủ tiền mua 5 chỉ vàng, vừa tiết kiệm rất nhiều chi phí, lại được đồng nghiệp cảm ơn vì ôm việc thay họ.
Đừng khoe thưởng Tết cao ngất trên mạng để người khác chạnh lòng
Tâm sự - 22 giờ trướcRất nhiều người chẳng có thưởng Tết, thưởng rất "hẻo" hoặc quy thành hiện vật, đọc những status khoe thưởng Tết cao ngất trên mạng sẽ dễ buồn bã, chạnh lòng.
Tôi không còn sinh hoạt phí, cha mẹ vẫn bắt đi vay để giúp trả nợ cờ bạc
Tâm sự - 1 ngày trướcNhiều năm qua kể từ hồi còn đi học, tôi đã bị cha xem như cái máy ATM để báo nợ, rút tiền mỗi khi thua bạc; tôi không có tiền để sống vẫn ép đi vay để gửi về quê.
Mẹ chồng tuyệt thực ép sang tên nhà cho em chồng và cú lật kèo ngoạn mục của người chồng 'nhu nhược'
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Người ta thường bảo "mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh", nhưng có những cảnh đời khiến người trong cuộc uất nghẹn đến mức muốn buông xuôi. Một bà mẹ chồng cay nghiệt, một người em chồng cờ bạc, và một người chồng tưởng chừng như "trai ngoan bám váy mẹ" khiến tôi mệt mỏi.
Tết này, tôi cho con trai 13 tuổi tự giữ tiền lì xì
Tâm sự - 2 ngày trướcMỗi cái Tết, con tôi được mừng tuổi gần 5 triệu đồng và bị mẹ thu phần lớn; Tết này con trai 13 tuổi, tôi quyết định cho con giữ toàn bộ để học cách quản lý tiền.
Tiệc cuối năm toàn bị sếp ép rượu, sao không thể thay bằng trà sữa?
Tâm sự - 2 ngày trướcCớ gì tiệc cuối năm cứ phải ép nhau uống rượu, vừa tốn kém vừa hại sức khỏe, sao không thể là trà sữa khi gen Z đang dần trở thành lực lượng lao động chủ lực?
Bố bạn trai nghiện cờ bạc, gây nợ hơn 1 tỷ đồng, tôi có nên tiếp tục với anh?
Tâm sự - 3 ngày trướcNgười yêu tôi tài giỏi, tốt tính, lương rất cao, nhưng gia đình anh đang nợ nần, xã hội đen đến tận nhà đòi nợ hơn 1 tỷ đồng vì bố anh cờ bạc.
Thầm trách bố 20 năm vì tuổi thơ không có mẹ: Sự thật phía sau khiến tôi ân hận cả đời
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Suốt tuổi thơ, tôi chưa từng một lần được gọi tiếng "mẹ". Tôi từng trách bố, từng oán giận sự im lặng của ông.
Tôi hứa cho con giữ tiền lì xì nếu chịu dọn dẹp ngày Tết
Tâm sự - 3 ngày trướcNhiều phụ huynh cho con tiền tiêu vặt định kỳ, đưa con tiền lì xì để tiêu ngày Tết, vậy sao không để con làm việc nhà rồi nhận thưởng như công sức lao động?
Biết tin người yêu mang bầu, câu hỏi của gã đàn ông khiến cô gái lạnh người
Tâm sựGĐXH - Trong vòng 72 giờ, từ một cô gái đang hạnh phúc, tôi trở thành người phụ nữ mang thai đơn độc giữa nỗi đau mất người thân và sự lạnh lùng đến tàn nhẫn của người đàn ông tôi gọi là "chồng tương lai".