Quyết định “khó đỡ” của vị giám đốc đối mặt “tòa thiên nhiên” sẵn sàng dâng hiến
GiadinhNet - Thú thực là gặp lại Nhâm, tôi vẫn rất ngưỡng mộ cái nhan sắc và dáng người hấp dẫn. Nhưng không thể vượt qua được mặc cảm.
Gần 50 tuổi, tôi vẫn là lính “phòng không”. Vừa rồi, có người giới thiệu cho tôi một đám, tuy đã ngoài 30 tuổi nhưng về nhan sắc vẫn mặn mà, cuốn hút. Cô làm chủ nhiệm hợp tác xã tiểu thủ công nghiệp ở một làng ngoại thành kiêm bí thư Đoàn xã. Tôi vẫn cho rằng những cô gái làm quản lý thường không có nhan sắc. Vậy mà trường hợp này hoàn toàn ngược lại. Sự hiếu kỳ khiến tôi hào hứng nhận lời đi cùng người bạn đến gặp Nhâm – tên cô gái.
Ngay phút đầu gặp gỡ, tôi đã thấy ngờ ngợ vì thấy như đã gặp Nhâm ở đâu. Tôi cố nghĩ, có thể thời gian trôi qua đã lâu, mình không còn nhớ. Tôi thấy Nhâm cũng bối rối. Hình như cô đã nhận ra tôi. Sau đó, khi ba người ngồi nói chuyện, tôi lập tức nhận ra cô. Giờ thì rõ mồn một, không còn chút mơ hồ. Còn Nhâm thì có vẻ không hào hứng tiếp tôi, muốn nhanh chóng rút chân.

Ảnh minh họa
Không có gì là khó hiểu, bởi câu chuyện chẳng mấy hay ho xảy ra đã 15 năm. Ngày ấy, sau một cuộc nhậu tưng bừng do một đối tác chủ trì, họ đã tiếp tục “khao” tôi “công đoạn thứ 2”. Tôi được một người lái xe chở đến một nhà nghỉ bên kia cầu Chương Dương rồi lên phòng theo lời cậu ta dặn. Sau tiếng gõ cửa, giọng một cô gái vọng ra: “Vào đi!”.
Tôi vặn nắm đấm, bước vào, nhìn thấy một cô gái trẻ chừng 15-16 tuổi đã nằm sẵn trên giường, ở tư thế chân co chân duỗi. Cô đã “nuy”, nhưng phủ trên bụng tấm chăn mỏng, đủ che kín phần cần che trên cơ thể. Tấm ga màu xanh nhạt, cơ thể cô nõn nà lại càng nổi bật làn da trắng mịn màng. Mái tóc hung hung màu hạt dẻ lòa xòa trên chiếc gối màu trắng. Trong đời, tôi đã từng “thưởng thức” nhiều “bữa tiệc” như thế này nhưng quả tình đây là cô xinh đẹp và hấp dẫn nhất.
Nhìn thấy tôi, cô ta khẽ chớp mắt lay động hàng mi đen đậm, cong vút. Cô nhoẻn cái miệng hình trái tim đỏ chót, cất lời: “-Em chào anh!”. Cô không trở dạy mà tụt tấm chăn mỏng xuống phía dưới, để lộ cặp tuyết lê săn chắc, nảy nở bần bật, to bằng trái cam sành. Cô vẫn cứ nằm trên giường như thế, rồi xoay mình nằm nghiêng, tụt thêm tấm chăn xuống dưới nữa. Lúc này cô khéo để lộ cặp mông tròn căng như trái bóng, trắng lốp và lộ ra chiếc nội y nhỏ xíu, chỉ bằng lá nho.
Anh vào tắm, khẩn trương đi! - Cô gái giục tôi.
Anh mới tắm, khỏi cần.
Thì cũng phải tắm lại chứ. Em sẽ đưa anh lên mây.
Tôi hiểu ý cô gái. Nhưng không hiểu sao, nhìn cô quá trẻ, có khi mới là vị thành niên, tôi bỗng không có nhu cầu “vào cuộc” mặc dù cô thực sự hấp dẫn. Phần vì tôi không thể không lo ngại, nếu “thực hiện” mà bị lộ, tội sẽ rất nặng, sẽ bị tù chứ không chỉ phạt hành chính do quan hệ với gái mại dâm.
Anh sao vậy?
Cô gái hỏi khi thấy tôi không động tĩnh, chẳng trút bỏ quần áo. Rồi cô trở dạy, ngồi sát vào tôi, có ý “kích thích”. Cô thao tác mọi thứ quá thành thạo. Trước sự điêu luyện của cô, tôi không hề thấy rạo rực như thông thường mà thấy ghê ghê. Và báu vật chẳng hề nhúc nhích. Nó cứ ngủ vùi, im lìm một cách ngoan ngoãn, nhu mì.
Trông anh phong độ, trai tráng thế này mà vậy sao?
Cô gái kéo fec- mơ- tuya quần của tôi, cúi xuống, định... thì tôi kịp thời giữ lấy tay cô: “Thôi, cảm ơn em, hôm nay anh không có nhu cầu”.
- Ơ! Anh lạ nhỉ. Sếp... đã hẹn em. Em đã mất công đến đây rồi.
- Em yên tâm. Coi như mọi việc diễn ra bình thường.
Nghe tôi nói vậy, cô ta mới yên tâm, nói vuốt đuôi:
- Không, là em muốn anh được vui vẻ. Em không muốn người ta mất tiền không.
- Vô tư đi. Chuyện nhỏ mà em.
Cô ngồi dạy mặc quần áo. Tôi tranh thủ ngắm nhìn lần cuối cùng cái “tòa thiên nhiên” tuyệt mỹ của cô ta. Quả là không chê vào đâu được. Trước khi “tạm biệt”, cô ta nói: “Anh lạ thật đấy. Phải khắc phục chứ. Món này bây giờ dễ kiếm thôi mà. Ngoài phố bán đầy. Chỉ một viên, làm việc hàng giờ không biết mệt”.
Nói rồi, cô đưa cho tôi tờ xanh 100 ngàn. Tôi lấy làm ngạc nhiên thì cô nói:
- Em biếu anh uống nước. Có 10%, đáng gì đâu. Luật làm ăn mà.
Lúc này tôi mới hiểu, đó là khoản “hoa hồng”, “lại quả” như mọi thứ làm ăn khác. Tôi cũng hiểu là “đối tác” đã trả cô 1 triệu cho cuộc “mây mưa”. Việc không xảy ra là do tôi. Nhưng ông bạn đã không thể biết.
... Chuyện 15 năm trước, tôi vẫn nhớ như in, không quên một chi tiết nhỏ. Khi ấy, tôi chẳng biết cô tên gì. Hỏi ra thì biết đó là một cô gái mại dâm cao cấp còn rất trẻ. Và cô Nhâm trước mặt tôi bây giờ chính là cô gái năm xưa. Bảo sao cô ấy ngại tiếp xúc lâu, muốn nhanh chóng “giải tán” cuộc gặp gỡ. Nhưng bây giờ cô đã hoàn lương, thậm chí còn rất tiến bộ, đáng trân trọng, vừa đứng đầu một hợp tác xã làng nghề vừa làm bí thư đoàn xã. Đúng là nhìn cô bây giờ, không ai có thể nghĩ cô từng có một quá khứ nhơ nhuốc. Từ cách ăn mặc, để tóc, dáng đi đứng, cô đều khác hẳn xưa. Trang phục rất chân phương, nghiêm túc như cách ăn mặc của các cô giáo. Cô không trang điểm nhưng làn da vẫn trắng tự nhiên, đẹp như xưa và mái tóc đen chứ không vàng hoe như trước. Nhâm ít nói. Tính tình có phần trầm lặng như một người có chiều sâu nội tâm.
Tôi lấy làm lạ là Nhâm xinh đẹp như vậy mà nay đã 32 tuổi, vẫn chưa có chồng. Cũng có thể, người ta biết quá khứ của cô. Thú thực là gặp lại Nhâm, tôi vẫn rất ngưỡng mộ cái nhan sắc và dáng người hấp dẫn. Nhưng không thể vượt qua được mặc cảm. Và còn một điều tôi không thể không nghĩ tới: Hẳn là cô còn rất nhớ việc tôi đã “không làm gì” trong cái lần gặp gỡ 15 năm trước. Lần ấy, cô đã “đụng” vào, thấy nó dặt dẹo như dọc mùng nấu chín nên mới cất lời: “Anh phong độ vậy mà thế sao?”. Và rõ là cô đã nghĩ tôi bất lực. Đàn ông như vậy thì trong mắt đàn bà chỉ là thứ... vứt đi. Giờ đây, giả sử tôi có “ô-kê”, cô cũng sẽ không dại gì để bất hạnh, để sẽ chẳng được làm mẹ, vì cho rằng tôi không làm được đàn ông.
Vậy là việc giúp đỡ tôi của người bạn làm mối đã thất bại. Nhưng số tôi cuối cùng cũng may. Mấy tháng sau, tôi gặp một cô gái 25 tuổi, góa chồng, có một con nhỏ 2 tuổi. Cô dịu dàng, hiền thục, cũng ưa nhìn. Tôi đã sẵn sàng lấy cô làm vợ, coi đứa trẻ như con mình đẻ ra. Một “trai tân” nhưng đã gần 50 tuổi, lấy một cô gái chỉ bằng nửa tuổi mình. Nhưng mọi người rất ủng hộ. Cũng ngay sau đó, tôi nhận được thiếp mời dự cưới của một chú em kết nghĩa tên Lâm. Chúng tôi coi nhau như anh em ruột. Tôi rất quý và biết ơn Lâm vì chú từng giúp tôi nhiều việc đáng kể. Tuy nhiên, lâu lâu mới điện thoại cho nhau. Lâm cũng gần 40 tuổi nhưng mải làm ăn nên muộn vợ. Nay cậu ta lấy vợ, tôi rất mừng. Khi đọc kỹ tấm thiếp, tôi thấy cô dâu tên là Nhâm. Không lẽ cô Nhâm đó sao? Có thể là cô Nhân đó lắm vì hiện nay cô đã là người khác hẳn trước. Rõ là cô có tương lai rất tốt đẹp khi đang quản lý một hợp tác xã thủ công có hàng trăm thợ, lại đứng đầu đoàn thanh niên ở xã. Nhưng không hiểu Lâm có biết rõ quá khứ của Nhâm? Một cô gái từng bán dâm liệu có vô sinh? Tôi cứ đấu tranh tư tưởng mãi không biết có nên cho Lâm biết rõ về Nhâm. Bởi nếu sau này mới biết, khả năng đổ vỡ hạnh phúc là rất dễ xảy ra. Tôi cần ở các anh, chị một lời bàn góp.
Trần Thế Căn (Hà Nội)
Trả lời:
Nhà văn – Tiến sĩ tâm lý Nguyễn Đình San
Không khó để biết Lâm có rõ tình cảnh, nhân thân của Nhâm hay không. Rất có thể đã biết nhưng anh ta vẫn vượt qua, tha thứ cho quá khứ lỗi lầm của Nhâm, bởi hiện tại cô ta đang là một người rất đáng trân trọng. Đó chính là cái đẹp của chế độ ưu việt chúng ta, đã cải tạo được người xấu trở thành tốt (Từng có người ra tù trở thành tổ trưởng bảo vệ, tổ trưởng dân phố). Tốt nhất là anh hãy giữ bí mật quá khứ của Nhâm vì nói cho Lâm biết để làm gì khi cô gái đó hiện tại rất... có “giá” như ta đã biết?
BGĐ&XH
Bị cho là khó tính, tôi rời nhà con để giữ tuổi già bình yên
Tâm sự - 7 giờ trướcGĐXH - Sống chung với con cái một thời gian và nhận ra nhiều bất tiện, cụ ông đã chuyển đến viện dưỡng lão. Một năm sau, ông khẳng định đây là lựa chọn sáng suốt giúp tuổi già nhẹ nhõm hơn.
Nghỉ hưu sống độc lập, tôi tưởng giảm gánh nặng cho con, ai ngờ vợ chồng suýt bỏ nhau
Tâm sự - 10 giờ trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng khi bước vào giai đoạn nghỉ hưu, sống độc lập, không phụ thuộc con cái là lựa chọn lý tưởng. Tuy nhiên, thực tế mô hình này không phải lúc nào cũng suôn sẻ.
Ngỡ ngàng khi bạn trai "hoàn hảo" trên mạng lại là một kẻ kiểm soát cực đoan
Tâm sự - 14 giờ trướcKhi yêu online, anh vô cùng lãng mạn, tâm lý, thế nhưng khi gặp ngoài đời, tôi lại sợ hãi với tính cách thích kiểm soát của bạn trai.
Phát hiện vợ ngoại tình, người chồng lặng lẽ gặp 'tình địch' và cái kết
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Phát hiện vợ ngoại tình, tôi không làm ầm ĩ, không truy hỏi. Thay vào đó, tôi chọn cách gặp người đàn ông kia. Chính cuộc trò chuyện tưởng chừng bình thường ấy lại trở thành bước ngoặt cứu vãn cuộc hôn nhân đang bên bờ đổ vỡ.
Đi qua bão giông, tôi tìm thấy người cha thực sự cho con mình
Tâm sự - 1 ngày trướcSau cuộc hôn nhân đổ vỡ, tôi từng nghĩ sẽ không bao giờ tin vào đàn ông và tình yêu, thế rồi anh đến giúp tôi hiểu rằng thế nào là người đàn ông tốt thực sự, anh không chỉ làm chồng, mà còn là người cha đầy yêu thương và trách nhiệm của con gái tôi.
Chỉ một câu nói của mẹ già khiến tôi quyết định nghỉ việc 1 tháng để làm điều này
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi đã từng cuồng công việc, nghĩ rằng chỉ cần kiếm thật nhiều tiền, lo cho cha mẹ cuộc sống đủ đầy là được. Cho đến một ngày, tôi nhìn thấy cha mẹ mình bước đi không còn vững, mái tóc đã bạc trắng gần hết. Tôi chợt nhận ra, món quà họ cần nhất không phải là những xấp tiền mà là thời gian bên con cháu.
Mua nhà, đón bố mẹ lên ở để báo hiếu nhưng ông bà không hề hạnh phúc như tôi tưởng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Không ít người cho rằng mua nhà ở thành phố, đón cha mẹ lên sống cùng là cách báo hiếu trọn vẹn. Thế nhưng câu chuyện của tôi lại cho thấy một sự thật khác.
Chồng cũ bệnh nặng, tôi muốn đón về chăm sóc nhưng các con phản đối vì lý do này
Tâm sự - 1 ngày trướcGiờ đây, khi chồng cũ lâm bệnh nặng, tôi muốn đưa về chăm sóc vì nghĩ hết tình còn nghĩa, nhưng các con lại phản đối quyết liệt.
Một lời nói dối về lương hưu giúp tôi nhìn rõ lòng người trong gia đình
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Lời "nói dối" về lương hưu tưởng chừng vô hại ấy lại vô tình trở thành phép thử, giúp tôi nhận ra thái độ thật của con cái khi nghĩ bố mẹ không còn khả năng hỗ trợ tài chính.
Đi hay không đi họp lớp? Quy tắc 3-3 giúp tôi tránh phiền não, kết giao đúng người
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Không phải buổi họp lớp nào cũng đáng tham dự. Có những cuộc gặp khiến ta vui vẻ, mở rộng mối quan hệ, nhưng cũng có những buổi chỉ mang lại sự mệt mỏi.
Một lời nói dối về lương hưu giúp tôi nhìn rõ lòng người trong gia đình
Tâm sựGĐXH - Lời "nói dối" về lương hưu tưởng chừng vô hại ấy lại vô tình trở thành phép thử, giúp tôi nhận ra thái độ thật của con cái khi nghĩ bố mẹ không còn khả năng hỗ trợ tài chính.