Sai lầm của người phụ nữ cam chịu bị đánh gãy tay vì...sợ chồng bị phạt
GiadinhNet - 24 năm qua, chị Nguyễn Thị Thu Tuyết (SN 1969, xã Thuận Hòa, huyện Long Mỹ, Hậu Giang) không có nổi một ngày hạnh phúc bên người chồng “đầu ấp, tay gối”.
![]() |
|
Chị Tuyết tâm sự về những ngày tháng bị chồng hành hạ. |
Ám ảnh vì những trận đòn ghen
Tìm đến ngôi nhà nhỏ của chị Nguyễn Thị Thu Tuyết ở xã Thuận Hòa, nghe chị tâm sự, chúng tôi mới càng thấu hiểu những nỗi đau cả về thể xác lẫn tinh thần mà người phụ nữ bất hạnh này phải gánh chịu suốt thời gian qua. Nhưng tự đáy lòng, chị Tuyết vẫn sẵn lòng tha thứ, cầu mong người chồng nghĩ lại để gia đình có cuộc sống êm ấm. Chị tâm sự: “Mặc dù chịu đựng sự hành hạ của chồng suốt bao năm qua nhưng thực lòng tôi mong ổng suy nghĩ lại, bỏ thói rượu chè cùng tôi làm lụng để chăm lo cho mấy đứa con. Vợ chồng một ngày nên nghĩa, đâu phải muốn dứt là dứt được...”.
Cuộc đời chị Tuyết là một chuỗi những bất hạnh. Sinh ra trong gia đình nghèo khó, cha lại mất sớm nên mới học đến lớp 4, chị đã phải nghỉ học ở nhà trông em. Lớn lên, chị sớm phải bươn chải làm thuê làm mướn để kiếm tiền phụ mẹ trang trải cuộc sống gia đình. Năm 20 tuổi, nhờ người quen mai mối, chị nên duyên với Châu Phước Huẩn (SN 1967, ngụ cùng xã). Nhà chồng chị cũng không lấy gì làm dư dả, chỉ có 3 công đất ruộng thế nên cưới nhau về, hai vợ chồng phải hoàn toàn tự lập. Những ngày đầu về sống chung, chồng chị cũng tỏ ra là người chồng mẫu mực, yêu thương vợ, chí thú làm ăn. Thế nhưng thu nhập từ công việc làm thuê làm mướn không đủ trang trải sinh hoạt khiến vợ chồng nhiều lúc cũng nảy sinh mâu thuẫn.
Rồi những đứa con lần lượt ra đời, cuộc sống vốn đã “‘thiếu trước hụt sau” nay lại càng trở nên khốn khó. Chồng chị đâm ra chán nản, bỏ bê công việc, suốt ngày chè chén với bạn bè. Không những thế, trong một lần vô tình nhìn thấy người thanh niên đi ngang qua buông lời tán tỉnh chị, anh ta còn đem lòng nghi ngờ vợ… “hám trai”. Sẵn “cục tức” trong lòng, sau những lần “nốc” rượu trở về, Huẩn lại kiếm cớ, tra hỏi vợ đủ điều. Mặc dù muốn thanh minh nhưng biết “nói với người say như vay không trả” nên chị chỉ im lặng, định bụng đợi chồng tỉnh rượu sẽ giãi bày. Nhưng Huẩn không những không hiểu cho tấm lòng của vợ mà còn “thượng cẳng chân, hạ cẳng tay”.
Giận chồng nhưng nhìn cảnh các con nheo nhóc, chị lại nén lòng cố gắng làm lụng để chúng được “bằng bạn, bằng bè”. Lúc này, chị bắt đầu nghĩ đến việc đổi nghề. Đang phân vân chưa biết sẽ làm gì thì chị phát hiện xung quanh nhà của mẹ chồng, dừa rất sai quả. Chợt nghĩ “phi thương bất phú” nên chị về xin phép chồng được đi buôn dừa để kiếm đồng ra đồng vào. Ngày ngày, chị tần tảo chở dừa đi bán. Công việc khó nhọc nhưng chị chẳng được chồng phụ giúp bao giờ. Là phụ nữ mà có khi người ta thấy chị phải trèo cây hái dừa vô cùng nguy hiểm. Hết lòng như vậy nhưng người phụ nữ ấy vẫn không giải tỏa được sự ngờ vực trong lòng chồng. Mỗi lần đi làm về muộn, chồng chị lại hờn ghen vô cớ, quy kết vợ có người đàn ông khác bên ngoài. Hiểu tính chồng nên chị chỉ im lặng. Thấy vậy, Huẩn lại càng cho rằng sự nghi ngờ của mình là đúng nên không tiếc tay đánh đập vợ.
![]() |
|
Căn nhà của chị Tuyết đang sinh sống với chồng. |
Mong chồng thay đổi
|
Bà Võ Thị Ánh Tuyết, Chi hội trưởng Hội phụ nữ ấp 5 (xã Thuận Hòa) cho biết: “Anh Huẩn thường xuyên kiếm chuyện đánh vợ cũng bởi ghen tuông vô cớ. Nhưng do chị Tuyết sợ xấu hổ, lo chồng bị chính quyền địa phương phạt tội nên mỗi lần bị đánh, chị đều im lặng, cố gắng chịu đựng. Cho tới khi chị bị chồng đánh gẫy tay, mọi chuyện mới vỡ lở. Lúc đó, phía công an xã đã mời anh Huẩn về trụ sở làm việc, giáo dục, răn đe để cho anh ấy hiểu và chấm dứt chuyện bạo lực trong gia đình. Giờ anh Huẩn tuy còn rượu chè nhưng hiện tại thì không còn tái diễn việc đánh vợ”. |

