Tận tụy chăm mẹ chồng nằm viện, tôi rơi nước mắt cay đắng trước câu nói của bà với người lạ
GĐXH - Nghe câu nói của mẹ chồng, tôi thấy đau đớn, tủi thân vô cùng. Tôi chạy vào nhà vệ sinh để giấu đi những giọt nước mắt cay đắng nhưng càng cố kiềm chế, nước mắt càng rơi nhiều.
Tôi lấy chồng gần 5 năm, hiện đang sống cùng mẹ chồng trong căn nhà nhỏ ở quê. Chồng tôi làm công nhân, lương không cao nên kinh tế trong gia đình cũng không dư dả gì. Trước khi lấy chồng, tôi cũng đi làm công ty, lương 10 triệu/tháng. Tuy nhiên, từ khi bị dọa sảy thai, tôi đành xin nghỉ để ở nhà tập trung lo dưỡng thai và sinh đẻ.
Khi con được 1 tuổi, tôi cũng có ý định đi làm lại nhưng vì mẹ chồng nhiều bệnh nền, hay ốm vặt nên không thể giúp tôi trông con. Vì vậy, tôi đành phải đợi con 2 tuổi rồi gửi con đi học.
Sau đó, vì lỡ kế hoạch, tôi lại có bé thứ 2. Cứ như vậy, cho đến giờ, tôi vẫn chưa đi làm ở đâu, chủ yếu ở nhà bán hàng online để kiếm đồng ra đồng vào, lo nhà cửa, con cái và chăm mẹ chồng già yếu.

Ảnh minh họa
Từ ngày về làm dâu, có lẽ do tôi chủ yếu ở nhà nên mối quan hệ giữa tôi và mẹ chồng cũng không mấy hòa thuận. Bà hay bóng gió nói tôi chỉ ở nhà ăn bám, làm gánh nặng cho chồng, trong khi tôi cũng đã cố gắng kiếm tiền để phụ giúp trong gia đình.
Nhiều đêm, khi mọi người trong nhà đã ngủ hết, tôi vẫn phải lọ mọ livestream để bán hàng. Tuy số tiền tôi kiếm được không nhiều, chỉ 5-7 triệu/tháng nhưng đó cũng là nỗ lực của tôi, là sự cố gắng để cùng chồng lo cho gia đình, chứ tôi không hề "ăn hại" như mẹ chồng vẫn hay than vãn với hàng xóm.
Rồi những lần mẹ chồng phát bệnh, tôi cũng là người lo thuốc men rồi bồi bổ cho bà đầy đủ. Tôi hiểu người già lại có bệnh trong người thường hay khó tính nên đôi khi cũng "giả điếc" trước những lời nhiếc móc của mẹ chồng, chỉ mong nhà cửa được êm ấm. Thế nhưng, quả thực nhiều lúc tôi cũng cảm thấy bất lực, không biết mình còn trụ được đến khi nào.
Đỉnh điểm mới đây, mẹ chồng tôi đột ngột phải nhập viện vì viêm phổi nặng. Chồng tôi không xin nghỉ nhiều được nên việc chăm sóc bà chủ yếu do tôi đảm nhận.
Tôi cứ chạy đi chạy lại như con thoi. Vừa đưa đón con đi học rồi lại chạy vào viện chăm mẹ chồng. Tôi kiên nhẫn đút từng muỗng cháo cho mẹ chồng, lau người, thay đồ, vệ sinh cá nhân ngay tại giường cho mẹ chồng. Đêm đến, mẹ chồng khó thở, tôi lại túc trực vỗ vai, xoa lưng, nắn bóp chân tay cho bà dễ chịu.
Cứ như vậy suốt một tuần liền tôi tận tụy ở viện với mẹ chồng. Tôi không đòi hỏi lời khen, chỉ mong bà cảm nhận được tấm lòng của tôi. Nhưng mọi chuyện không hề như tôi nghĩ.
Hôm qua, giường bệnh bên cạnh có bệnh nhân mới, là một cụ bà hơn 80 tuổi. Đi chăm là một cô giúp việc cũng ngoài 50 tuổi. Tối đến, có một cặp vợ chồng đến thăm cụ. Qua giới thiệu, tôi biết đó là con trai và con dâu của cụ, mới từ thành phố về.
Người con dâu ăn mặc sang trọng, có vẻ là người giàu có, nhiều tiền. Cô ấy cũng xách theo giỏ quả trái cây nhập khẩu, sữa ngoại và một số loại thực phẩm chức năng đắt tiền về cho mẹ chồng.
Trong suốt buổi tối, tôi thấy mẹ chồng cứ nhìn sang người phụ nữ ấy với ánh mắt ngưỡng mộ. Đến khi gần về, người phụ nữ bỗng bước đến giường bệnh của mẹ chồng tôi, rút trong túi ra tờ 200 nghìn nói biếu bà bồi bổ.
Khỏi phải nói, mẹ chồng tôi đã xúc động đến thế nào. Bà rưng rưng nước mắt, cảm ơn người đó rối rít. Trong sự xúc động, mẹ chồng tôi quay sang cụ bà giường bên cạnh nghẹn ngào nói: "Gia đình bà thật có phúc khi có một người con dâu vừa xinh đẹp vừa giàu có lại tốt bụng. Còn nhà tôi thì…".
Sau vài giây thở dài, mẹ chồng tôi tiếp tục: "Kiếp này nhà tôi coi như bỏ, mong kiếp sau, tôi cũng tốt phước, có một cô con dâu như bên nhà bà".
Câu nói của mẹ chồng như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim tôi. Khoảnh khắc ấy, tôi cảm giác, mình như người vô hình trong mắt mẹ chồng. Bao nhiêu năm chăm sóc bà cũng như những ngày trắng đêm lo cho bà ở viện vừa qua cũng không bằng một cuộc gặp gỡ ngắn ngủi và 200 nghìn đồng của người lạ.
Càng nghĩ, tôi càng thấy đau đớn, tủi thân vô cùng. Tôi chạy vào nhà vệ sinh để giấu đi những giọt nước mắt cay đắng nhưng càng cố kiềm chế, nước mắt càng rơi nhiều.
Từ qua đến giờ, tôi vẫn chăm mẹ chồng nhưng trong lòng đầy ngổn ngang suy nghĩ. Tôi phải làm gì thì mẹ chồng mới ghi nhận tấm lòng của tôi đây?
Hơn 40 tuổi vẫn được mẹ dúi cho tiền
Tâm sự - 9 giờ trướcGĐXH - Có một sự thật là, cha mẹ già đi từng ngày nhưng tình yêu dành cho con dường như chưa bao giờ vơi bớt. Đôi khi, điều khiến họ hạnh phúc không phải là cho con bao nhiêu tiền hay bao nhiêu quà, mà chỉ đơn giản là vẫn còn có thể chăm sóc con theo cách của riêng mình.
Mẹ chồng vừa xem nhà mới đã muốn nhập hộ khẩu cho cháu ngoại, tôi chỉ nói một câu rồi mời bà về
Tâm sự - 10 giờ trướcGĐXH - Sau hơn chục năm vợ chồng dành dụm mới mua được căn nhà đầu tiên, tôi từng nghĩ niềm vui ấy sẽ được cả gia đình chia sẻ. Nhưng chỉ một câu nói của mẹ chồng trong ngày đến thăm nhà mới đã khiến tôi nhận ra rằng, nếu không biết bảo vệ giới hạn của mình, sự nhẫn nhịn rất dễ trở thành cái cớ để người khác mặc nhiên đòi hỏi nhiều hơn.
Họp lớp tuổi 40, tôi hiểu vì sao có người ngày càng giàu, có người mãi chật vật
Tâm sự - 14 giờ trướcGĐXH - Họp lớp sau 20 năm, tôi có cơ hội nhìn lại hành trình trưởng thành của mỗi người để hiểu điều gì thực sự tạo nên thành công và hạnh phúc.
Nghỉ hưu 5 năm, tôi mới thấm: Thà đi bộ, đi du lịch một mình còn hơn làm 2 việc khiến tuổi già thêm mệt mỏi
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau 5 năm nghỉ hưu, điều khiến tôi tiếc nhất không phải là đã bỏ lỡ cơ hội kiếm thêm tiền, mà là từng dành quá nhiều thời gian cho những việc không thực sự mang lại bình yên. Đến bây giờ, tôi mới hiểu tuổi già hạnh phúc đôi khi chỉ cần biết bớt một vài điều.
Nghỉ hưu, càng kỳ vọng vào con cái càng dễ thất vọng: Tôi mất nhiều năm mới hiểu điều này
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già bình yên không đến từ sự chu cấp của con cái mà từ việc chủ động chuẩn bị tài chính, sức khỏe và tinh thần ngay từ sớm.
Đừng đợi con cái báo hiếu: 3 điều giúp tôi có tuổi già bình yên ở tuổi 75
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau khi đi qua gần hết cuộc đời, tôi nhận ra điều giúp một người có tuổi già bình yên không phải là sự hy sinh của con cái, mà là sự chuẩn bị của chính mình.
Nghỉ hưu rồi mới hiểu: Không ở cùng con cái, tuổi già lại bình yên hơn
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Với khoản lương hưu ổn định và những lựa chọn phù hợp, tôi đã tận hưởng cuộc sống tuổi già độc lập, bình yên và viên mãn theo cách riêng của mình.
Bố chồng mất, mẹ chồng nhất quyết không cho chúng tôi xây nhà ở riêng vì một lý do
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nghe những lời mẹ chồng nói, tôi hoang mang vô cùng. Tối hôm đó, tôi nói chuyện với chồng và anh cũng ngồi suy nghĩ rất lâu.
Sự tử tế cuối cùng của một người vợ bị chồng phản bội
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Trong câu chuyện hôm nay, người chồng đã mất đi một người vợ hết lòng vì gia đình. Người mẹ chồng cũng mang theo nỗi day dứt khi không thể giữ được người con dâu mà bà luôn xem như con gái ruột. Còn người phụ nữ ấy, chị không ra đi trong oán giận. Chị chỉ chọn khép lại một cuộc hôn nhân đã không còn nguyên vẹn, sau khi làm tròn điều mà lương tâm mình cho là đúng.
Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Những năm tháng sống cùng con gái đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về giá trị của đồng tiền và hạnh phúc tuổi già.
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sựGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.

