Tận tụy chăm mẹ chồng nằm viện, tôi rơi nước mắt cay đắng trước câu nói của bà với người lạ

| Tâm sự

GĐXH - Nghe câu nói của mẹ chồng, tôi thấy đau đớn, tủi thân vô cùng. Tôi chạy vào nhà vệ sinh để giấu đi những giọt nước mắt cay đắng nhưng càng cố kiềm chế, nước mắt càng rơi nhiều.

Tôi lấy chồng gần 5 năm, hiện đang sống cùng mẹ chồng trong căn nhà nhỏ ở quê. Chồng tôi làm công nhân, lương không cao nên kinh tế trong gia đình cũng không dư dả gì. Trước khi lấy chồng, tôi cũng đi làm công ty, lương 10 triệu/tháng. Tuy nhiên, từ khi bị dọa sảy thai, tôi đành xin nghỉ để ở nhà tập trung lo dưỡng thai và sinh đẻ.

Khi con được 1 tuổi, tôi cũng có ý định đi làm lại nhưng vì mẹ chồng nhiều bệnh nền, hay ốm vặt nên không thể giúp tôi trông con. Vì vậy, tôi đành phải đợi con 2 tuổi rồi gửi con đi học.

Sau đó, vì lỡ kế hoạch, tôi lại có bé thứ 2. Cứ như vậy, cho đến giờ, tôi vẫn chưa đi làm ở đâu, chủ yếu ở nhà bán hàng online để kiếm đồng ra đồng vào, lo nhà cửa, con cái và chăm mẹ chồng già yếu.

Tận tụy chăm mẹ chồng nằm viện, tôi rơi nước mắt cay đắng trước câu nói của bà với người lạ - Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Từ ngày về làm dâu, có lẽ do tôi chủ yếu ở nhà nên mối quan hệ giữa tôi và mẹ chồng cũng không mấy hòa thuận. Bà hay bóng gió nói tôi chỉ ở nhà ăn bám, làm gánh nặng cho chồng, trong khi tôi cũng đã cố gắng kiếm tiền để phụ giúp trong gia đình.

Nhiều đêm, khi mọi người trong nhà đã ngủ hết, tôi vẫn phải lọ mọ livestream để bán hàng. Tuy số tiền tôi kiếm được không nhiều, chỉ 5-7 triệu/tháng nhưng đó cũng là nỗ lực của tôi, là sự cố gắng để cùng chồng lo cho gia đình, chứ tôi không hề "ăn hại" như mẹ chồng vẫn hay than vãn với hàng xóm.

Rồi những lần mẹ chồng phát bệnh, tôi cũng là người lo thuốc men rồi bồi bổ cho bà đầy đủ. Tôi hiểu người già lại có bệnh trong người thường hay khó tính nên đôi khi cũng "giả điếc" trước những lời nhiếc móc của mẹ chồng, chỉ mong nhà cửa được êm ấm. Thế nhưng, quả thực nhiều lúc tôi cũng cảm thấy bất lực, không biết mình còn trụ được đến khi nào.

Đỉnh điểm mới đây, mẹ chồng tôi đột ngột phải nhập viện vì viêm phổi nặng. Chồng tôi không xin nghỉ nhiều được nên việc chăm sóc bà chủ yếu do tôi đảm nhận.

Tôi cứ chạy đi chạy lại như con thoi. Vừa đưa đón con đi học rồi lại chạy vào viện chăm mẹ chồng. Tôi kiên nhẫn đút từng muỗng cháo cho mẹ chồng, lau người, thay đồ, vệ sinh cá nhân ngay tại giường cho mẹ chồng. Đêm đến, mẹ chồng khó thở, tôi lại túc trực vỗ vai, xoa lưng, nắn bóp chân tay cho bà dễ chịu.

Cứ như vậy suốt một tuần liền tôi tận tụy ở viện với mẹ chồng. Tôi không đòi hỏi lời khen, chỉ mong bà cảm nhận được tấm lòng của tôi. Nhưng mọi chuyện không hề như tôi nghĩ.

Hôm qua, giường bệnh bên cạnh có bệnh nhân mới, là một cụ bà hơn 80 tuổi. Đi chăm là một cô giúp việc cũng ngoài 50 tuổi. Tối đến, có một cặp vợ chồng đến thăm cụ. Qua giới thiệu, tôi biết đó là con trai và con dâu của cụ, mới từ thành phố về. 

Người con dâu ăn mặc sang trọng, có vẻ là người giàu có, nhiều tiền. Cô ấy cũng xách theo giỏ quả trái cây nhập khẩu, sữa ngoại và một số loại thực phẩm chức năng đắt tiền về cho mẹ chồng. 

Trong suốt buổi tối, tôi thấy mẹ chồng cứ nhìn sang người phụ nữ ấy với ánh mắt ngưỡng mộ. Đến khi gần về, người phụ nữ bỗng bước đến giường bệnh của mẹ chồng tôi, rút trong túi ra tờ 200 nghìn nói biếu bà bồi bổ. 

Khỏi phải nói, mẹ chồng tôi đã xúc động đến thế nào. Bà rưng rưng nước mắt, cảm ơn người đó rối rít. Trong sự xúc động, mẹ chồng tôi quay sang cụ bà giường bên cạnh nghẹn ngào nói: "Gia đình bà thật có phúc khi có một người con dâu vừa xinh đẹp vừa giàu có lại tốt bụng. Còn nhà tôi thì…".

Sau vài giây thở dài, mẹ chồng tôi tiếp tục: "Kiếp này nhà tôi coi như bỏ, mong kiếp sau, tôi cũng tốt phước, có một cô con dâu như bên nhà bà".

Câu nói của mẹ chồng như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim tôi. Khoảnh khắc ấy, tôi cảm giác, mình như người vô hình trong mắt mẹ chồng. Bao nhiêu năm chăm sóc bà cũng như những ngày trắng đêm lo cho bà ở viện vừa qua cũng không bằng một cuộc gặp gỡ ngắn ngủi và 200 nghìn đồng của người lạ.

Càng nghĩ, tôi càng thấy đau đớn, tủi thân vô cùng. Tôi chạy vào nhà vệ sinh để giấu đi những giọt nước mắt cay đắng nhưng càng cố kiềm chế, nước mắt càng rơi nhiều.

Từ qua đến giờ, tôi vẫn chăm mẹ chồng nhưng trong lòng đầy ngổn ngang suy nghĩ. Tôi phải làm gì thì mẹ chồng mới ghi nhận tấm lòng của tôi đây?

Hết lòng chăm sóc bố mẹ chồng khi chồng đi làm ăn xa, 5 năm sau, tôi nhận cái kết không ngờHết lòng chăm sóc bố mẹ chồng khi chồng đi làm ăn xa, 5 năm sau, tôi nhận cái kết không ngờ

GĐXH – Khi sự thật được phơi bày, tôi thấy bản thân cô đơn, lạc lõng vô cùng, cảm giác như chính mình mới là người thừa trong gia đình ấy.

Hành động của bố mẹ chồng trong ngày sinh nhật cháu nội đẩy cuộc hôn nhân của tôi trên bờ vực tan vỡHành động của bố mẹ chồng trong ngày sinh nhật cháu nội đẩy cuộc hôn nhân của tôi trên bờ vực tan vỡ

GĐXH – Hiện tại, mẹ con tôi đã về nhà ngoại trong sự ấm ức, tủi nhục và đang nghĩ đến chuyện ly hôn để thoát khỏi nhà chồng.

H.Y
Ý kiến của bạn
Tags:
Từng trách mẹ chồng vì quá bao bọc con trai, đến khi bà mất tôi mới biết nỗi đau bà giấu kín hơn 40 năm

Từng trách mẹ chồng vì quá bao bọc con trai, đến khi bà mất tôi mới biết nỗi đau bà giấu kín hơn 40 năm

Tâm sự -

GĐXH - Gần 20 năm làm dâu, tôi luôn nghĩ mẹ chồng quá bao bọc con trai, như thể sợ tôi “cướp” mất anh. Chỉ đến khi mẹ qua đời, nghe một người bác trong họ kể lại quá khứ hơn 40 năm trước, tôi mới bật khóc và hiểu vì sao mẹ chồng cả đời không thể buông đứa con duy nhất...

Mẹ chồng giữ kín một bí mật hơn 10 năm: Khi biết sự thật, tôi không biết phải đối diện với chồng thế nào

Mẹ chồng giữ kín một bí mật hơn 10 năm: Khi biết sự thật, tôi không biết phải đối diện với chồng thế nào

Tâm sự -

GĐXH - Hơn 3 năm hôn nhân, cô luôn nghĩ mình may mắn khi có một người chồng yêu thương và người mẹ chồng hiền lành, tâm lý. Cho đến một ngày, từ một câu chuyện tưởng như vô tình, cô bất ngờ biết được bí mật mà mẹ chồng đã giấu kín hơn 10 năm. Đó cũng là lúc cô nhận ra người chồng của mình có một phần quá khứ mà cô chưa từng được biết.

Mẹ kế gặp tai nạn nguy kịch, bố tiết lộ một chuyện khiến 3 anh em tôi bật khóc vì ân hận

Mẹ kế gặp tai nạn nguy kịch, bố tiết lộ một chuyện khiến 3 anh em tôi bật khóc vì ân hận

Tâm sự -

GĐXH - Suốt mấy chục năm qua, chúng tôi đều nghĩ: "Bà đâu phải mẹ ruột của mình". Cho đến khi bố tiết lộ một bí mật về người phụ nữ ấy, tôi mới hiểu mình đã nợ bà một tiếng “mẹ” từ rất lâu. Chỉ tiếc rằng, khi chúng tôi muốn bù đắp, bà đã không còn cơ hội để nghe những lời ấy nữa...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.