Tôi được chồng chăm từng ly, vậy mà 3 năm sau, anh giáng cho tôi một "cú sét"

| Tâm sự

Tôi không hiểu những ngày anh từng hết lòng vì mình rốt cuộc có ý nghĩa gì?

3 năm trước, tôi phải nằm viện một thời gian dài vì bệnh. Những ngày ấy người tôi yếu đến mức nhiều việc đơn giản cũng không tự làm nổi. Chồng tôi gần như ở viện suốt, lúc nào cũng quanh quẩn bên cạnh.

Tôi cần gì anh làm nấy. Từ chuyện lấy nước, đút tôi ăn, mua thuốc cho đến những việc riêng tư mà lúc khỏe mạnh tôi chưa từng nghĩ mình sẽ phải nhờ chồng. Có những hôm tôi không tự vệ sinh được, anh vẫn kiên nhẫn lau rửa người cho tôi, thay bỉm, rồi đem quần áo và đồ lót của tôi đi giặt tay.

Tôi từng ngại đến mức chỉ muốn quay mặt đi. Anh lại chẳng để ý. Anh bảo vợ chồng với nhau, lúc khỏe mạnh chăm nhau đã đành, lúc ốm đau càng không thể bỏ mặc nhau.

Có hôm tôi ăn cháo không hết, anh ngồi bên cạnh ăn nốt phần còn lại. Tôi áy náy bảo anh đừng ăn đồ thừa của mình, anh chỉ cười, bảo tôi ăn được bao nhiêu thì ăn, phần còn lại để anh lo. Tôi đã nằm trên giường bệnh và nghĩ, đời này mình lấy đúng người rồi.

Sau khi tôi khỏe lại, cuộc sống trở về bình thường. Tôi đi làm, chăm sóc gia đình, còn anh vẫn là người chồng tôi từng tin tưởng tuyệt đối.

Tôi được chồng chăm từng ly, lau rửa người, thay bỉm, giặt đồ lót, ăn cả cháo tôi bỏ thừa, vậy mà 3 năm sau, anh giáng cho tôi một "cú sét"- Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Cho đến gần đây, tôi phát hiện anh có người mới. Không phải một cuộc nói chuyện mập mờ mà tôi có thể tự an ủi rằng mình hiểu nhầm. Anh đã có một mối quan hệ khác và dường như mọi chuyện đã kéo dài một thời gian.

Tôi hỏi anh tại sao? Anh im lặng rất lâu rồi nói tình cảm thay đổi, anh cũng không muốn mọi chuyện thành ra như vậy. Nhưng từ sau khi tôi khỏi bệnh, tôi... yếu đi từ sinh lý lẫn tinh thần, anh không còn nhìn thấy người con gái nhiệt huyết tràn trề đầy năng lượng trước kia, nên anh đi sai đường.

Tôi nghe mà thấy trống rỗng.

Tôi cứ nhớ đến những ngày nằm viện, nhớ bàn tay anh từng lau rửa cho tôi, nhớ những bộ đồ lót anh kiên nhẫn giặt, nhớ bát cháo tôi ăn dở anh vẫn ngồi ăn hết.

Tôi không hiểu một người từng nhìn thấy tôi ở lúc yếu đuối nhất, từng chăm sóc tôi không chút ngại ngần, lại có thể vài năm sau bước sang một cuộc đời khác nhẹ nhàng đến thế.

Có lẽ điều đau nhất không phải là anh đã yêu người khác. Mà là tôi từng tin rằng người ở bên cạnh mình lúc khốn khó sẽ không dễ dàng buông tay.

Sau trận bệnh nặng đó, đúng là tôi không còn được như xưa. Nhưng chẳng lẽ vì thế mà anh có người mới? Chẳng lẽ anh chỉ yêu người con gái lúc nào cũng năng nổ nhiệt huyết? Tôi không trách cô gái kia, vì tôi biết, khi cô gái ấy gặp chuyện buồn hoặc sinh đẻ, rồi cũng yếu đi, thì anh có thể sẽ lại tìm một người khác.

Tôi chỉ thấy đau lòng vì người tôi từng tin rằng sẽ mãi yêu tôi, giờ lại thay đổi đến mức đáng ghét, đáng khinh như thế.

Tôi được chồng chăm từng ly, vậy mà 3 năm sau, anh giáng cho tôi một "cú sét" - Ảnh 2.Bi kịch của người chồng chăm chỉ, gồng mình lo toan vẫn bị vợ chê nghèo

GĐXH - Vậy mà cứ vài ngày, em lại than với tôi một bài rằng tôi nghèo. Rằng người yêu cũ của em toàn chủ tịch, giám đốc, còn em thì quá đáng thương khi lấy tôi.

Thanh Uyên
Bình luận (0)
Ý kiến của bạn
Tags:

Cùng chuyên mục

Rời căn chung cư 150m² của con trai để vào viện dưỡng lão: Quyết định 'cởi trói' cho cả ba thế hệ của người mẹ tuổi 70

Rời căn chung cư 150m² của con trai để vào viện dưỡng lão: Quyết định 'cởi trói' cho cả ba thế hệ của người mẹ tuổi 70

Tâm sự -

GĐXH - Có con cái thành đạt, nhà cao cửa rộng giữa trung tâm thành phố, người mẹ già 70 tuổi vẫn kiên quyết ký hợp đồng vào viện dưỡng lão. Quyết định “ngược đời” này đã phản ánh những góc khuất trong tâm lý của người cao tuổi trong gia đình hiện đại.

Vợ chồng tôi 'cấm' ông bà can thiệp dạy con: Cái kết lặng người sau 2 năm vạch rõ ranh giới

Vợ chồng tôi 'cấm' ông bà can thiệp dạy con: Cái kết lặng người sau 2 năm vạch rõ ranh giới

Tâm sự -

GĐXH - Thấy ông bà nuông chiều cháu vô điều kiện, vợ chồng tôi từng kiên quyết vạch ra ranh giới, cấm ông bà can thiệp vào việc nuôi dạy con theo khoa học. Nhưng sau hai năm giữ khoảng cách, nhìn căn phòng trống và món quà muộn của ông nội, chúng tôi mới bàng hoàng nhận ra mình đã đánh mất điều trân quý nhất dưới danh nghĩa "dạy con đúng cách".

60 tuổi nhập viện vì nhồi máu cơ tim, tôi bừng tỉnh trước cách báo hiếu “chỉ đưa tiền” của con trai

60 tuổi nhập viện vì nhồi máu cơ tim, tôi bừng tỉnh trước cách báo hiếu “chỉ đưa tiền” của con trai

Tâm sự -

GĐXH - Thấy con gái tất bật ngược xuôi túc trực, còn con trai ở xa chuyển tiền rồi thuê người chăm sóc, tôi từng tủi thân, trách con vô tình. Nhưng đến khi biết những gì con trai đang phải gánh phía sau những lần chuyển tiền ấy, tôi mới hiểu có những cách báo hiếu không thể chỉ nhìn bằng việc ai ở bên cạnh nhiều hơn.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.