Hà Nội
23°C / 22-25°C

Về quê chăm mẹ ốm, người vợ nội trợ bật khóc nhận tờ 500 nghìn từ chồng

Thứ tư, 16:36 11/09/2024 | Tâm sự

Sau lần về quê chăm mẹ, tôi như tỉnh giấc mộng. Nhìn qua gương, tôi thấy mình già đi nhiều, da dẻ nhăn sạm, mắt quầng thâm.

Ngày còn là sinh viên ở Hà Nội, trong khi các bạn bay nhảy với tuổi trẻ thì tôi làm thêm đủ nghề từ gia sư đến bán sách cũ cho cửa hàng trên đường Láng, phát tờ rơi thuê ở cổng trường,… Tôi luôn tâm niệm mình phải cố gắng kiếm tiền để bố mẹ đỡ vất vả.

Về quê chăm mẹ ốm, người vợ nội trợ bật khóc nhận tờ 500 nghìn từ chồng - Ảnh 1.

Ảnh minh họa: Pexels

Khi lấy chồng, lúc đầu tôi cũng có một công việc ổn định tại một trường đại học tư thục. Nhưng do trường hoạt động kém hiệu quả rồi giải thể nên chúng tôi rơi vào cảnh thất nghiệp.

Thời điểm đó, chồng đang mở rộng kinh doanh nên muốn tôi ở nhà chăm sóc gia đình , dạy dỗ con cái học hành để anh có thời gian tập trung công việc. Tôi thấy hợp lý nên đồng ý.

Tôi chỉ nghĩ đơn giản là "của chồng, công vợ". Cả hai đều phải có trách nhiệm đóng góp trong quá trình xây dựng gia đình, bằng cách nào thì tùy mỗi nhà.

Tôi ở nhà chăm gia đình nên mọi việc nhà, con cái học hành phải tự lo hết, anh đi làm tối muộn mới về. Nếu hôm nào anh về mà nhà cửa luộm thuộm một chút là anh la ó, nói nặng nhẹ. Tôi luôn giữ im lặng vì nghĩ anh bị căng thẳng công việc.

Vì ở nhà nên tôi không có khoản thu nhập nào. Mọi chi tiêu trong gia đình và bản thân đều phụ thuộc vào chồng. Mỗi lần chi tiêu gì, tôi đều phải ghi chép đầy đủ để cuối tháng anh xem.

Đã từ lâu tôi quên mất khái niệm mua sắm quần áo, phấn son cho bản thân. Bởi mỗi khi hết tiền, tôi hỏi thì chồng lại khó chịu, càu nhàu: “Tiêu gì mà lắm thế?”.

Cũng chính sự im lặng của tôi khiến chồng tôi làm tới, anh tỏ ra coi thường vợ, luôn bóng gió nói vợ bạn nhanh nhẹn, biết tính toán và lo toan không chậm chạp như tôi. Khi con gái đi học bị điểm kém, anh mắng tôi không biết dạy con.

Có lần, cả nhà đang vui vẻ ăn cơm. Thấy món rau tôi xào hơi mặn, anh hỏi "kho rau hay sao", rồi bảo tôi có mỗi việc nấu cơm cũng không làm được.

Đỉnh điểm vừa qua, mẹ tôi bị ốm, phải nằm viện 1 tháng, tôi bàn với anh về chăm mẹ mấy ngày, anh lập tức nói: "Nhà bao việc, cô đi thì ai chăm sóc bố con tôi". Dù anh nói vậy nhưng tôi vẫn quyết định về chăm mẹ.

Khi tôi bắt xe về quê, anh chỉ đưa tôi 500.000 đồng tiền xe mà không mảy may nghĩ đến biếu mẹ chút tiền lúc ốm đau.

Tôi bật khóc và nhận ra mình không bằng một người giúp việc. Bao năm qua, tôi hùng hục làm việc nhà, phục vụ chồng con mà vẫn bị chồng coi thường. Khi bố mẹ ốm đau, tôi không có đồng nào để báo hiếu.

Tôi như người tỉnh giấc mộng khi nhìn thấy hình ảnh mình trong gương đã già đi nhiều, da dẻ nhăn sạm, mắt quầng thâm.

Không biết từ khi nào tôi trở nên phụ thuộc, cam chịu thế này. Ngày mai tôi sẽ nói chuyện với anh về việc đi làm trở lại. Bất kể anh có đồng ý hay không, tôi cũng sẽ đi tìm việc để được là chính mình, không còn phải lệ thuộc vào ai.

Độc giả giấu tên

Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
Bất lực vì em trai nghiện game

Bất lực vì em trai nghiện game

Tâm sự - 11 giờ trước

Nghiện game khiến trẻ chán nản việc học tập, thay đổi tính nết, thậm chí sẵn sàng thực hiện những hành vi vi phạm pháp luật.

Nhiều người 'đi làm như đi chơi' nhưng cứ đòi thưởng Tết cao

Nhiều người 'đi làm như đi chơi' nhưng cứ đòi thưởng Tết cao

Tâm sự - 1 ngày trước

Những người có công việc nhẹ nhàng, tinh thần trách nhiệm chưa cao lại so bì, hơn thua chuyện thưởng Tết với tôi, điều này khiến tôi vô cùng khó nghĩ.

Con gái dọa không đẻ nếu tôi không chịu chăm cháu

Con gái dọa không đẻ nếu tôi không chịu chăm cháu

Tâm sự - 1 ngày trước

Con gái tôi đã 30 tuổi mà chưa chịu sinh nở gì, tôi giục thì con ra điều kiện là ông bà phải chăm cháu thì mới đẻ; nhưng chúng tôi đã già yếu, cần chăm nhau.

Nhận thông báo công ty không thưởng Tết, tôi lập tức nghỉ việc

Nhận thông báo công ty không thưởng Tết, tôi lập tức nghỉ việc

Tâm sự - 2 ngày trước

Tết năm nay vừa không có thưởng vừa mất việc nhưng không hối hận về vì đã nghỉ, tôi không thể tiếp tục làm ở một công ty không ghi nhận đóng góp của nhân viên.

Chi phí quá nhiều, tôi không dám về quê đón Tết

Chi phí quá nhiều, tôi không dám về quê đón Tết

Tâm sự - 2 ngày trước

5 năm rồi gia đình tôi chưa về quê vì việc di chuyển mùa Tết quá đắt, riêng tiền vé máy bay cũng tốn vài chục triệu đồng, chưa tính tiền quà cáp, mua sắm...

Gọi con gái khi bệnh nặng tôi được nhận câu nói lạnh lùng: Đừng đặt tuổi già vào tay con cái

Gọi con gái khi bệnh nặng tôi được nhận câu nói lạnh lùng: Đừng đặt tuổi già vào tay con cái

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Người ta vẫn nói con gái là "áo bông nhỏ" của cha mẹ lúc tuổi già. Nhưng không biết từ bao giờ, chiếc áo bông 28 tuổi của tôi lại trở nên mỏng manh đến mức gió vừa lùa đã lạnh buốt tim gan.

Mất thưởng Tết vẫn phải lo lương tháng 13 cho chị giúp việc

Mất thưởng Tết vẫn phải lo lương tháng 13 cho chị giúp việc

Tâm sự - 3 ngày trước

Lương tôi thấp nhưng thưởng Tết rất to, thế mà năm nay sếp bảo sẽ không có khoản này; tôi đang lo thì chị giúp việc nói nếu không có lương tháng 13, ra Tết chị nghỉ.

Tôi mua được 5 chỉ vàng bằng tiền làm thêm xuyên Tết 3 năm

Tôi mua được 5 chỉ vàng bằng tiền làm thêm xuyên Tết 3 năm

Tâm sự - 3 ngày trước

3 cái Tết trước, tôi đều ở lại Hà Nội trực trọn kỳ nghỉ, vừa đủ tiền mua 5 chỉ vàng, vừa tiết kiệm rất nhiều chi phí, lại được đồng nghiệp cảm ơn vì ôm việc thay họ.

Đừng khoe thưởng Tết cao ngất trên mạng để người khác chạnh lòng

Đừng khoe thưởng Tết cao ngất trên mạng để người khác chạnh lòng

Tâm sự - 4 ngày trước

Rất nhiều người chẳng có thưởng Tết, thưởng rất "hẻo" hoặc quy thành hiện vật, đọc những status khoe thưởng Tết cao ngất trên mạng sẽ dễ buồn bã, chạnh lòng.

Tôi không còn sinh hoạt phí, cha mẹ vẫn bắt đi vay để giúp trả nợ cờ bạc

Tôi không còn sinh hoạt phí, cha mẹ vẫn bắt đi vay để giúp trả nợ cờ bạc

Tâm sự - 4 ngày trước

Nhiều năm qua kể từ hồi còn đi học, tôi đã bị cha xem như cái máy ATM để báo nợ, rút tiền mỗi khi thua bạc; tôi không có tiền để sống vẫn ép đi vay để gửi về quê.

Top