Vì tiền... tôi đã "bán thân"
Khi giọt máu hồng đọng lại trên giường thì tôi biết cuộc đời mình đã bước sang một trang khác.
Hôm nay tôi gửi gắm tâm sự thầm kín của mình và mong muốn các bạn độc giả hãy cho tôi một lời khuyên chân thành nhất để tôi không tiếp tục đi sai con đường này nữa.
Tôi sinh ra và lớn lên tại một vùng quê nghèo khó, nơi ấy người dân quê tôi làm quần quật quanh năm suốt tháng cũng chỉ đủ ăn mà thôi. Mặc dù vậy nhưng tôi vẫn được bố mẹ cho ăn học đàng hoàng chứ không phải nghỉ giữa chừng như các bạn cùng trang lứa. Và điều đặc biệt là tuy sinh ra trong hoàn cảnh nghèo khó nhưng trời lại phú cho tôi một vóc dáng cân đối và khuôn mặt rất khả ái.
Càng lớn tôi càng ấp ủ hoài bão sẽ cố gắng làm giàu để cha mẹ không phải ngày ngày "bán mặt cho đất bán lưng cho trời" nữa. Đó là động lực giúp tôi cố gắng học tập thật tốt và kết quả là tôi đã đậu vào một trường đại học danh tiếng tại Hà Nội.
Lần đầu bước chân xuống Hà Nội, tôi như bị choáng ngợp trước vẻ đẹp hào hoa, diễm lệ ấy. Mỗi lúc rảnh rỗi, tôi lại tranh thủ đi làm thêm nhưng sức lực bỏ ra thì nhiều mà tiền công lại chẳng được bao nhiêu. Cầm những đồng tiền ít ỏi cha mẹ gửi lên, tôi càng thấy mình thật bất lực. Và tôi đã quyết định đi làm thêm cả ban đêm để cha mẹ không phải lo lắng tiền nong gửi cho mình.
Cuộc sống ở Thủ đô cứ vồn vã cuốn con người ta vào một dòng chảy không ngừng. Rồi một ngày đang trên đường đi học, vì mải suy nghĩ mà tôi đụng xe với người ta. Rất may cũng không ai bị sao cả, chỉ mỗi chiếc xe đạp cà tàng của tôi là hư hỏng. Và cuộc đụng độ tình cờ đó đã khiến tôi và anh quen nhau. Sau thời gian nhắn tin qua lại thì hai đứa chính thức trở thành người yêu của nhau.
Vì anh ấy là sỹ quan quân đội nên không có nhiều thời gian ở bên tôi. Dù rất buồn khi phải sống xa nhau nhưng vì yêu anh, chúng tôi luôn động viên nhau vượt qua mọi thử thách để chờ ngày hai đứa được thành chồng thành vợ.
Lịch học của kỳ 5 quá dày nên tôi không còn thời gian để đi làm thêm. Cuộc sống nơi đây có biết bao điều tôi phải lo âu... nhưng tôi không biết phải kiếm tiền ở đâu nữa? Đúng lúc đó, có một người đàn ông xuất hiện, người này là con của chủ nhà chỗ tôi ở trọ và không biết vì sao mà anh ta biết tôi đang cần tiền nên đã ra tay "giúp đỡ".
Một hôm tôi đi học về thì thấy anh ta đứng trước cửa phòng trọ và đề nghị: "Nếu em chịu làm bạn gái anh thì anh sẽ lo cho em tất cả, không thiếu một thứ gì" và đưa kèm một tờ giấy ghi số điện thoại của anh ta. Tôi đã tức giận mắng anh ta một trận rồi đuổi anh ta ra khỏi phòng. Nỗi uất ức nghẹn đắng nơi cổ họng, tôi bật khóc khi nghĩ về cha mẹ, nghĩ về bạn trai và nghĩ về tương lai của mình... cái gì cũng rất mù mịt.
Và các bạn biết đấy... tôi đã sai. Trong lúc túng quẫn không biết dựa vào ai, tôi đã chấp nhận lời đề nghị đó của anh ta. Và khi giọt máu hồng đọng lại trên giường thì tôi biết cuộc đời mình đã bước sang một trang khác, một trang giấy của cuộc đời nhàu nhĩ và đầy những vết hoen ố.
Người yêu tôi ở xa nên không biết việc này. Hàng ngày chúng tôi vẫn nhắn tin với nhau, khi nào anh được nghỉ phép thì hai đứa lại cùng đi chơi. Nhưng tôi sợ anh biết chuyện tôi lăng nhăng nên những lúc anh về thăm, tôi lại trở về với con người thật của mình. Chính vì thế nên anh đã không nhận ra sự thay đổi ấy.
Chấp nhận yêu anh ta, tôi đã có đủ thứ. Từ một con bé nhà quê, tôi đã lột xác thành một con người hoàn toàn khác, khác về hình thức lẫn tâm hồn. Cứ như thế, sai lầm này nối tiếp sai lầm khác và khi người ta đã sống quen trong sung sướng thì khó có thể từ bỏ được. Mặc dù anh ta rất thương tôi nhưng tôi không có một chút cảm tình gì cả. Thứ mà tôi đam mê ở anh ta chỉ là tiền mà thôi.
Trong những lần đi chơi với anh ta, tôi đã quen với những người bạn mới đẹp trai hơn, giàu có hơn. Khi đó, tôi thấy anh ta chẳng bõ bèn gì nữa, chẳng giàu có và đẹp trai như những gã trai tôi mới gặp gỡ. Và rồi, cái gì đến cũng phải đến... tôi nhanh chóng nhận lời đi chơi với những người đó. Cái họ cần là tình, cái tôi muốn là tiền... nên tôi đã chấp nhận làm tất cả mọi việc, dù là nhơ bẩn nhất để mình có thật nhiều tiền. Và cho đến bây giờ, tôi cũng không nhớ mình đã lên giường với bao gã đàn ông nữa...
Tôi biết mình sai, sai hoàn toàn nhưng tôi không tìm được lối thoát cho bản thân mình. Tôi đã từng cố gắng từ bỏ nhưng tôi không thể thoát khỏi sự cám dỗ đó. Hơn nữa, nếu tôi chấm dứt tất cả ở đây thì liệu tôi có đủ tiền để tiếp tục việc học và gửi tiền về quê cho cha mẹ nữa không? Hiện tại tôi đang học năm cuối... việc học cũng khá bận rộn, tôi muốn tập trung ôn thi cho tốt nhưng cứ nghĩ đến sự thiếu thốn, đến những vất vả của cha mẹ, tôi lại không can tâm ngồi yên một chỗ...
Không biết đến bao giờ, tôi mới đủ can đảm để chấm dứt việc làm nhơ bẩn của mình!
Theo 24h
Mấy chục năm sống vì gia đình, đến khi sống cho mình, tôi lại bị bàn tán
Tâm sự - 10 giờ trướcGĐXH - Khi con cái trưởng thành và cuộc sống bớt đi những lo toan thường nhật, nhiều phụ nữ tuổi trung niên bắt đầu học cách quan tâm đến chính mình. Nhưng giữa những niềm vui mới tìm lại được, đôi khi họ vẫn phải đối diện với những ánh nhìn, lời nhận xét và cả những băn khoăn trong lòng...
Lương hưu không cao, tuổi già của tôi vẫn đủ đầy nhờ cách tính toán khôn ngoan
Tâm sự - 14 giờ trướcGĐXH - Tuổi già, tôi đã tìm được cách sống độc lập, thoải mái, không làm phiền con cái mà chi phí sinh hoạt chỉ bằng một phần nhỏ so với thuê người chăm sóc chuyên nghiệp.
Nhường đất thừa kế cho em trai: Tự quyết định không hỏi ý kiến vợ, nhiều năm sau, tôi day dứt không yên
Tâm sự - 15 giờ trướcGĐXH - Mỗi lần áp lực tiền bạc đè nặng, vợ tôi lại nhắc đến quyết định nhường đất năm xưa khiến tôi cảm thấy bị dồn vào góc tường.
Tôi đã nghỉ hưu nhưng vẫn không dám nghỉ làm
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, điều tôi mong nhất là vẫn có thể tự lo được cho bản thân trong khả năng của mình. Bởi tôi biết, tuổi già đôi khi chỉ cần một lần đau ốm cũng đủ khiến những khoản tiết kiệm tích góp bấy lâu vơi đi rất nhanh.
Chia đất cho con trai, con gái mang luật ra dọa: Tuổi già của tôi không còn một ngày bình yên
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nhiều đêm liền tôi ngồi khóc một mình. Tôi không hiểu vì sao gia đình đang yên ấm lại thành ra thế này.
Mang 12 tỷ đồng về quê sống chậm, 3 năm sau vợ chồng phải quay lại thành phố làm thuê
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Rút toàn bộ tiền tiết kiệm để về quê nghỉ hưu sớm ở tuổi 45, người phụ nữ không ngờ chỉ sau 3 năm, vợ chồng chị buộc phải trở lại thành phố mưu sinh.
Sau 2 năm sống cùng con dâu: Tôi nhận ra một điều mà trước đây ít khi nghĩ tới
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Trong suy nghĩ của nhiều người, mâu thuẫn mẹ chồng - nàng dâu thường bắt đầu từ những cuộc cãi vã, những lời nói khó nghe hay những xung đột gay gắt. Nhưng thực tế không phải lúc nào cũng như vậy.
Gần 60 tuổi, tôi kiệt sức vì trách nhiệm anh cả nhưng vẫn bị các em chê trách
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Làm anh cả cả đời, đến tuổi gần 60, áp lực, sự mệt mỏi và cảm giác hy sinh một chiều khiến tôi quyết định từ chối tiếp tục đón các em về nhà đoàn viên mỗi năm.
Nghỉ hưu, tôi quyết làm 4 việc bị con cháu kêu là 'vô tình'
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm sống vì gia đình, tôi nhận ra muốn có một tuổi nghỉ hưu an yên, đôi khi phải học cách nghĩ cho chính mình nhiều hơn một chút.
Anh em ruột không nhìn mặt nhau sau khi giá đất tăng gấp chục lần
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH – Điều khiến tôi day dứt nhất không phải là giá trị của mảnh đất đã tăng lên bao nhiêu. Mà là chỉ vì mảnh đất ấy, ba anh em tôi đã không thể ngồi lại với nhau như hồi bố mẹ còn sống.
Nghỉ hưu rồi mới thấm: Điều đau nhất không phải nghèo mà là mất đi sự tôn trọng
Tâm sựGĐXH - Từng giữ vị trí quan trọng trong một doanh nghiệp lớn, được cấp dưới nể trọng, nhưng sau khi nghỉ hưu, cuộc sống của tôi lại rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.