Bi kịch phía sau của người vợ có chồng biết nấu cơm, giặt đồ
GĐXH - Sự việc như giọt nước tràn ly, chúng tôi quyết định ly thân. Tôi cảm thấy kiệt sức khi mỗi ngày đối diện với lời nói và sự giúp đỡ "độc hại" của chồng...
Tôi không biết mình dùng khái niệm "gia trưởng" hay "áp đặt" để nói về chồng mình có đúng không, nhưng anh là người luôn sống với những định kiến thâm căn cố đế rằng: "Đàn bà là phải thế này", "đàn bà là phải thế kia".
Thực tế, anh không phải người lười biếng. Anh vẫn nấu cơm, giặt đồ, dọn dẹp nhà cửa. Thế nhưng, anh làm mọi thứ với một tâm thế rất lạ: Anh làm vì anh là người đàn ông tốt nên mới "hạ mình" làm việc của đàn bà, chứ không phải vì trách nhiệm chung. Anh luôn càm ràm rằng có vợ mà không được ăn bữa cơm ngon (dù tôi nấu nướng không hề tệ, chỉ là anh kén ăn và có năng khiếu bếp núc hơn). Mỗi việc anh làm giống như một sự "ban phát", và tôi phải có nghĩa vụ biết ơn vì anh đã phụ giúp.
Lịch trình mỗi ngày của tôi là một vòng xoáy không nghỉ. Sáng sớm, anh chỉ việc vệ sinh cá nhân, thay quần áo rồi chở đứa lớn đi học và đến công ty. Còn tôi, tôi lo cho đứa lớn xong xuôi để bố chở đi, rồi lại tất bật chuẩn bị cho đứa nhỏ đi nhà trẻ, sau đó mới vội vàng đến chỗ làm. Chiều tan làm, tôi đón hai con, đi chợ, nấu cơm, tắm rửa, cho chúng ăn uống, dọn dẹp linh tinh, giặt giũ... rồi lại dỗ dành từng đứa vào giấc ngủ. Cứ thế, ngày qua ngày. Tôi tự hỏi, đối với một người đàn ông, một người vợ biết vun vén như vậy liệu còn cần gì hơn nữa?

Ảnh minh họa
Tôi tự nhận thấy bản thân không quá xuất chúng, nhưng mọi việc trong nhà tôi đều quán xuyến ở mức khá. Vậy mà chồng tôi vẫn chưa thỏa mãn. Anh muốn tôi phải nấu ăn thật ngon, phải biết cách chiều chuộng chồng, nhà cửa lúc nào cũng phải tinh tươm, gọn gàng theo ý anh. Anh vẫn làm việc nhà đấy, nhưng chỉ khi nào tùy hứng, và mỗi lần làm là một lần anh càu nhàu, trách móc sao phận đàn bà mà lại để nhà cửa thế này, thế nọ. Đã nhiều lần chúng tôi tranh luận, nhưng tôi chưa bao giờ thắng nổi cái định kiến sắt đá trong đầu anh.
Đỉnh điểm là hôm nay, chúng tôi đã cãi nhau rất to. Anh bảo rằng: "Đàn bà mà không biết dậy sớm nấu bữa sáng cho chồng con, lấy nhau 5 năm tôi chưa từng được ăn bữa sáng tử tế ở nhà". Nghe xong, tôi sững người, tim đau thắt lại. Thực tế, tôi đã nấu rất nhiều lần, nhưng khi thì anh chê, khi thì anh không nhớ. Thôi thì tôi chấp nhận coi như "chưa bao giờ" cũng được.
Nhưng anh có hiểu cho tôi không? Đêm nào tôi cũng thức giấc mấy lần vì con còn đang bú mẹ. Nếu con ngủ sớm, tôi cũng phải 11 giờ đêm mới được ngả lưng, rồi 6 giờ 30 sáng lại phải dậy để kịp guồng quay công việc. Hai con ăn sáng tại trường, anh đi làm lúc 7 giờ. Tôi vẫn có thể cố dậy sớm hơn một chút để nấu ăn, nhưng điều khiến tôi đau lòng nhất chính là sự vô tâm. Anh biết vợ vất vả đêm hôm cực nhọc, nhưng trong thâm tâm anh vẫn mặc định là vợ ngủ nhiều, vợ lười, và vợ "phải" dậy sớm hơn nữa để phục vụ chồng con.
Sự việc như giọt nước tràn ly. Chúng tôi quyết định ly thân. Tôi cảm thấy kiệt sức khi cứ phải ôm đồm mọi thứ vào người, khi luôn phải sống trong nỗi lo sợ làm gì đó chưa hoàn hảo sẽ bị la mắng, bị trách móc.
Nhưng khi màn đêm buông xuống, sự mâu thuẫn lại bủa vây. Nếu ly hôn, tôi biết mình sẽ tự do, thoải mái, tôi vẫn thừa sức chăm sóc các con. Thế nhưng, các con sẽ phải sống xa cha. Đứa lớn nhà tôi rất nhạy cảm, nó vô cùng ghét chuyện cha mẹ chia lìa. Tôi lại tự vấn: Có ai ly hôn chỉ vì lý do "vặt vãnh" như thế này không? Nếu tôi tiếp tục nhẫn nhịn vì con, liệu chúng có thực sự vui vẻ trong một mái nhà đầy sự chỉ trích?
Tôi đã dành toàn tâm toàn ý cho gia đình này, nhưng sự khác biệt trong quan điểm sống quá lớn. Anh kỹ tính, tôi xuề xoà; anh áp đặt, tôi khao khát được thấu hiểu. Liệu sự thay đổi từ phía tôi có còn ý nghĩa gì nữa không, khi gốc rễ vấn đề nằm ở tư duy của anh?
H.P
LTS: Nếu phải chọn giữa việc "thay đổi mình để vừa ý một người không bao giờ biết đủ" và "sống một mình nhưng tự do" như trường hợp trên, bạn cảm thấy phương án nào ổn hơn?
Quan điểm của bạn về câu chuyện này thế nào, hãy để lại bình luận dưới bài viết này nhé.
Nếu bạn có những tâm sự về chuyện thầm kín, nỗi băn khoăn, những khó khăn, trở ngại và cả những điều tích cực trong cuộc sống, hãy chia sẻ qua HỘP THƯ TÂM SỰ (tamsugdxh@gmail.com) của chúng tôi.
Thông tin và danh tính của bạn sẽ được chúng tôi bảo mật và tôn trọng theo tiêu chuẩn đạo đức của cộng đồng.
Sau hơn 30 năm hôn nhân, tôi mới nhận ra điều gì là quý giá nhất
Tâm sự - 6 giờ trướcGĐXH - Sau hàng chục năm chung sống, người phụ nữ trong câu chuyện từng nghĩ hôn nhân chỉ còn là những tháng ngày bình lặng với cơm nước và những câu chuyện thường nhật. Cho đến một biến cố bất ngờ, chị mới nhận ra điều mình sợ nhất không phải là tuổi già, mà là một ngày phải già đi khi không còn người bạn đời ở bên.
Tôi đã quá ngây thơ khi cho em gái vợ lên ở nhờ sau kỳ thi tốt nghiệp, vì 2 tuần sau, tôi bắt đầu sợ phải về nhà
Tâm sự - 18 giờ trướcTôi còn sợ nhìn thấy em gái vợ.
Điều khó nói của phụ nữ tuổi trung niên: Có những câu nói nghe xong chỉ biết im lặng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Phụ nữ tuổi trung niên thường không dễ khóc vì những điều lớn lao. Thế nhưng, có những câu nói rất bình thường, người nói đã quên từ lâu, còn người nghe lại mang theo suốt nhiều năm. Bởi điều khiến họ nhớ mãi không chỉ là câu nói ấy, mà còn là cảm giác cô đơn và tủi thân sau những lời vô tình.
Tưởng đổi đời nhờ tái hôn, U60 phải bỏ chạy vì phát hiện bí mật động trời của chồng mới
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Mong tìm chỗ dựa khi về già, bà quyết định tái hôn với người đàn ông có lương hưu cao gấp đôi mình. Thế nhưng chỉ sau nửa năm, bà nhận ra bài học đắt giá.
Sau hành động của chồng trong cuộc họp chia đất bên ngoại, tôi sợ cuộc gọi của bố, sợ không dám về quê
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi biết chồng nói cũng có cái lý. Thế nhưng, điều tôi sợ không phải là mất đất mà tôi sợ làm như vậy sẽ khiến mọi việc phức tạp hơn.
Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.
'Đợi ông về quê rồi nhà mình ăn hải sản nhé', câu nói của cháu gái khiến ông lão suy sụp
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Mang theo hơn 3,5 tỷ đồng lên thành phố sống cùng con gái, ông nhiều lần chạnh lòng khi ngày nào cũng ăn bắp cải.
Tôi giữ lại tiền dưỡng già, con trai nói sau này đừng mong nó phụng dưỡng
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Có những người mẹ sẵn sàng nhịn ăn, nhịn mặc để lo cho con. Nhưng đến một ngày, khi họ giữ lại cho mình chút vốn liếng cuối cùng của tuổi già, họ lại bị chính con cái trách móc là ích kỷ.
Bán nhà mình mua cho con nhà mới: Đó là điều tôi hối hận nhất đời
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Thương con, tôi quyết định bán nhà để giúp con trai mua nơi ở rộng rãi hơn. Thế nhưng điều tôi nhận lại là nỗi tủi thân ngay trong chính ngôi nhà ấy.
Bước qua tuổi 40, nhiều phụ nữ sở hữu 5 nét cuốn hút mà tuổi 20 khó có được
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng tuổi trẻ là giai đoạn đẹp nhất của phụ nữ. Thế nhưng trên thực tế, không ít phụ nữ sau tuổi 40 lại trở nên cuốn hút hơn nhờ sự tự tin, điềm tĩnh và trải nghiệm sống. Những thay đổi này không chỉ thể hiện qua ngoại hình mà còn đến từ khí chất và cách ứng xử.
Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn
Tâm sựGĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.

