Đưa bố già bệnh tật vào viện dưỡng lão, nửa năm sau, tôi rơi nước mắt khi đọc dòng chữ do ông viết
GĐXH - Dọc đường về, những dòng chữ đó cứ ám ảnh tôi mãi. Tôi thương bố vô cùng nhưng không biết phải làm thế nào cho đúng.
Tôi là con trai cả trong gia đình có hai anh em. Dưới tôi là em gái kém 4 tuổi, đã lập gia đình ở Hải Phòng. 5 năm trước, mẹ tôi qua đời do căn bệnh ung thư phổi. Từ đó đến nay, bố tôi sống một mình trong căn nhà cũ ở quê.
Hơn 70 năm qua, bố tôi vốn là người đàn ông khỏe mạnh, ít bị bệnh vặt. Tuy nhiên, gần một năm trước, ông bị đột quỵ lúc đang đánh cờ cùng vài người hàng xóm. Dù may mắn được đưa vào viện kịp thời và giữ được tính mạng, tuy nhiên, từ lần đó, bố tôi yếu đi nhiều. Một nửa cơ thể không còn cử động được như trước, nói ngọng và gần như phải có người chăm sóc.

Ảnh minh họa.
Khoảng thời gian ấy, tôi phải thuê người để chăm ông 24/7 nhưng cũng không duy trì được lâu vì chỉ được một thời gian ngắn, người giúp việc lại xin nghỉ. Vậy là sau cả tháng phải nhờ họ hàng rồi đi đi về về lo cho bố, tôi bàn với vợ quyết định đón bố lên thành phố ở cùng để tiện chăm sóc.
Vợ tôi kinh doanh online ở nhà, lo cơm nước và chăm hai con nhỏ. Cô ấy là người sống biết điều, có hiếu với bố mẹ chồng, tuy nhiên, việc phải vừa làm việc vừa chăm một người già bệnh tật cũng khiến cô ấy mệt mỏi.
Từ ngày đón bố lên sống chung, vợ chồng tôi cũng hay lục đục. Tôi biết vợ mệt sinh ra cáu gắt nên cũng cố nhịn. Nhưng thú thực, chính tôi cũng bị áp lực khi đi làm mệt mỏi cả ngày, về nhà lại đối diện với cảnh chăm một người già bệnh tật, nói năng không rõ.
Hơn nữa, có lẽ do nằm lâu một chỗ, bố tôi cũng thay tính đổi nết. Tất cả tích tụ khiến không khí trong gia đình luôn trong tình trạng nặng nề, ngột ngạt. Phương án thuê giúp việc theo giờ được đưa ra nhưng rồi cũng không thành vì không tìm được người ưng ý. Cuối cùng, vợ chồng tôi phải ngồi lại với nhau và thống nhất gửi bố vào viện dưỡng lão.
Trước khi nói với bố, tôi đã đi khảo sát ở đó và thấy cơ sở vật chất khá ổn. Duy chỉ có một điều là ở đó khá xa nhà tôi. Bởi những chỗ ở gần trong nội thành, chi phí quá cao, vợ chồng tôi không kham nổi. Chỉ có ở đó, tuy xa nhưng chi phí phù hợp nên chúng tôi mới quyết định chọn.
Tôi tự an ủi, mong rằng ở đó, bố tôi sẽ được chăm sóc y tế tốt hơn ở nhà. Và biết đâu, vào đó có thêm các bạn già, ông lại vui hơn, tinh thần cũng tốt lên. Nhưng sâu trong lòng, tôi vẫn thấy áy náy khi không chăm sóc được cho bố và một chút gì đó sợ mang tiếng với họ hàng rằng phải đẩy bố vào viện dưỡng lão.
Ngày tiễn bố đi, ông không nói nhiều, chỉ mang theo túi đồ nhỏ và bức ảnh gia đình cũ. Ánh mắt ông thoáng buồn khi nhìn tôi nhưng không trách móc, chỉ lặng lẽ dặn các cháu ngoan ngoãn, chịu khó học hành.
Thời gian đầu, cuối tuần, tôi luôn cố gắng sắp xếp thời gian để đưa các con vào thăm ông nội. Nhưng dần dần, do công việc bận rộn, tôi không còn đến thăm ông thường xuyên được nữa. Chỉ gọi điện hỏi thăm tình hình của ông qua người chăm sóc ở đó.
Những lần vào thăm bố, tôi thấy ông khỏe lên nhiều, bớt ngọng hơn nhưng trong câu chuyện giữa tôi và bố, cảm giác đã không còn được thân tình như trước. Dường như có một bức tường vô hình được tạo ra giữa hai bố con, chỉ còn những câu hỏi xã giao, những lời động viên suông gượng gạo giữa hai con người là ruột thịt suốt mấy chục năm qua.
Lần gần đây nhất, khi vào thăm bố, tôi thấy ông trầm tính hơn, ánh mắt xa xăm. Ông không cáu gắt, không quát mắng, không trách móc gì tôi cả. Thậm chí còn động viên ngược lại nói tôi không cần phải lặn lội đường xa vào thăm ông. Nên dành thời gian đó để tập trung chăm sóc con cái, nuôi dạy các con thành người tử tế.
Khi về, tôi bất ngờ được người chăm sóc của bố cho xem ảnh chụp mảnh giấy nhỏ do bố tôi viết cách đó không lâu. Nhìn những nét chữ run run của bố, tôi bất giác rơi nước mắt:
"Bà nó ơi, ở đây đông người nhưng tôi thấy cô đơn quá. Tôi muốn về nhà mình, muốn được quây quần bên gia đình, con cháu. Như thế, có nhắm mắt, tôi cũng an lòng".
Dọc đường về, những dòng chữ đó cứ ám ảnh tôi mãi. Tôi thương bố vô cùng nhưng nếu giờ đưa bố về quê và lại thuê giúp việc chăm sóc, chẳng khác nào lặp lại tình trạng của thời gian trước. Mà không biết làm thế, tình trạng của bố có ổn hơn không hay lại xấu đi?
Nhưng nếu tiếp tục để ông ở viện dưỡng lão, tôi cũng không đành khi thấy ông cảm thấy cô đơn như vậy. Giờ tôi nên làm thế nào trong hoàn cảnh này đây?
Hãy chia sẻ với chúng tôi những câu chuyện thầm kín, nỗi băn khoăn, những khó khăn, trở ngại và cả những điều tích cực trong cuộc sống với chuyên mục Tâm sự, qua email: tamsugdxh@gmail.com.
Thông tin và danh tính của bạn sẽ được chúng tôi bảo mật và tôn trọng theo tiêu chuẩn đạo đức của cộng đồng.
Họp lớp tuổi 40, tôi hiểu vì sao có người ngày càng giàu, có người mãi chật vật
Tâm sự - 2 giờ trướcGĐXH - Họp lớp sau 20 năm, tôi có cơ hội nhìn lại hành trình trưởng thành của mỗi người để hiểu điều gì thực sự tạo nên thành công và hạnh phúc.
Nghỉ hưu 5 năm, tôi mới thấm: Thà đi bộ, đi du lịch một mình còn hơn làm 2 việc khiến tuổi già thêm mệt mỏi
Tâm sự - 22 giờ trướcGĐXH - Sau 5 năm nghỉ hưu, điều khiến tôi tiếc nhất không phải là đã bỏ lỡ cơ hội kiếm thêm tiền, mà là từng dành quá nhiều thời gian cho những việc không thực sự mang lại bình yên. Đến bây giờ, tôi mới hiểu tuổi già hạnh phúc đôi khi chỉ cần biết bớt một vài điều.
Nghỉ hưu, càng kỳ vọng vào con cái càng dễ thất vọng: Tôi mất nhiều năm mới hiểu điều này
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già bình yên không đến từ sự chu cấp của con cái mà từ việc chủ động chuẩn bị tài chính, sức khỏe và tinh thần ngay từ sớm.
Đừng đợi con cái báo hiếu: 3 điều giúp tôi có tuổi già bình yên ở tuổi 75
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau khi đi qua gần hết cuộc đời, tôi nhận ra điều giúp một người có tuổi già bình yên không phải là sự hy sinh của con cái, mà là sự chuẩn bị của chính mình.
Nghỉ hưu rồi mới hiểu: Không ở cùng con cái, tuổi già lại bình yên hơn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Với khoản lương hưu ổn định và những lựa chọn phù hợp, tôi đã tận hưởng cuộc sống tuổi già độc lập, bình yên và viên mãn theo cách riêng của mình.
Bố chồng mất, mẹ chồng nhất quyết không cho chúng tôi xây nhà ở riêng vì một lý do
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nghe những lời mẹ chồng nói, tôi hoang mang vô cùng. Tối hôm đó, tôi nói chuyện với chồng và anh cũng ngồi suy nghĩ rất lâu.
Sự tử tế cuối cùng của một người vợ bị chồng phản bội
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Trong câu chuyện hôm nay, người chồng đã mất đi một người vợ hết lòng vì gia đình. Người mẹ chồng cũng mang theo nỗi day dứt khi không thể giữ được người con dâu mà bà luôn xem như con gái ruột. Còn người phụ nữ ấy, chị không ra đi trong oán giận. Chị chỉ chọn khép lại một cuộc hôn nhân đã không còn nguyên vẹn, sau khi làm tròn điều mà lương tâm mình cho là đúng.
Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Những năm tháng sống cùng con gái đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về giá trị của đồng tiền và hạnh phúc tuổi già.
Nhìn cuộc sống của gia đình con gái, tôi rơi nước mắt vì hối hận
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH – Nhiều đêm, tôi gần như thức trắng không ngủ được. Trong đầu tôi luôn thường trực câu hỏi: Nếu ngày ấy tôi không can thiệp, liệu giờ cuộc sống của con có hạnh phúc hơn không?
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sựGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.
