Nghe lời người thân bán nhà về quê khởi nghiệp, 1 năm sau tôi phải đóng cửa trong nước mắt
GĐXH - Quyết định bán tài sản lớn nhất của gia đình để về quê khởi nghiệp, nhưng chỉ sau một năm vận hành, tôi buộc phải thanh lý toàn bộ nhà hàng vì thua lỗ nặng nề.
Từ cậu sinh viên nghèo đến kỹ sư có cuộc sống ổn định
Tôi sinh ra trong một gia đình thuần nông ở Giang Tây (Trung Quốc). Bố mẹ quanh năm làm ruộng, cuộc sống không dư dả nhưng luôn đặt việc học của con cái lên hàng đầu.
Sau khi tốt nghiệp trung học phổ thông, tôi từng nghĩ đến chuyện đi làm ngay để phụ giúp gia đình. Tuy nhiên, bố mẹ kiên quyết yêu cầu tôi học đại học. Nhờ sự động viên đó, tôi thi đỗ và hoàn thành chương trình đại học như mong muốn.
Ra trường, tôi đến Đông Quan làm kỹ sư cho một nhà máy điện tử. Những năm đầu, mức lương khoảng 4.500 NDT mỗi tháng.
Không lâu sau, tôi lập gia đình với một cô gái làm thư ký tại nhà máy nhựa, thu nhập khoảng 3.500 NDT/tháng.
Mặc dù tổng thu nhập của hai vợ chồng không quá cao, chúng tôi vẫn nỗ lực tiết kiệm để hướng tới mục tiêu mua nhà.
Làm thêm ngoài giờ để thực hiện giấc mơ an cư
Nhận thấy công việc chính không quá bận rộn, tôi thuê một quầy hàng nhỏ khoảng 10m2 tại khu chợ đêm để bán quần áo.
Ban ngày làm kỹ sư, tối đến tôi lại tất bật kinh doanh. Công việc kéo dài từ 6 giờ tối đến gần nửa đêm. Nhờ lượng công nhân đông đúc trong khu vực, cửa hàng hoạt động khá thuận lợi, giúp gia đình có thêm nguồn thu nhập đáng kể.
Đến năm 2015, vợ chồng tôi tích lũy được khoảng 200.000 NDT. Khi đó, giá bất động sản ở Đông Quan chưa quá cao nên chúng tôi quyết định mua một căn hộ rộng khoảng 80m2 ở khu vực ngoại thành với tổng giá trị khoảng 500.000 NDT.
Sau khi ổn định chỗ ở, gia đình đón thêm hai người con. Dù áp lực chi tiêu ngày càng lớn nhưng cuộc sống nhìn chung vẫn trong tầm kiểm soát.
Biến cố thất nghiệp làm thay đổi mọi kế hoạch
Sau hơn 7 năm gắn bó với nhà máy, thu nhập của tôi tăng đáng kể. Tôi từng tin rằng chỉ cần cố gắng thêm vài năm nữa sẽ có cơ hội thăng chức và cải thiện mức sống.
Thế nhưng biến cố bất ngờ xảy ra vào năm 2019 khi công ty làm ăn thua lỗ và tiến hành cắt giảm nhân sự. Tôi nằm trong danh sách bị sa thải.
Ban đầu, tôi khá tự tin vì nghĩ rằng với kinh nghiệm nhiều năm trong ngành, việc tìm công việc mới sẽ không quá khó khăn. Tuy nhiên thực tế hoàn toàn khác.
Các doanh nghiệp nhỏ chỉ trả mức lương thấp, trong khi những tập đoàn lớn đã chuyển sang công nghệ mới khiến kỹ năng của tôi trở nên lạc hậu.
Sau nhiều tuần liên tiếp gửi hồ sơ và tham gia phỏng vấn, tôi vẫn không tìm được công việc phù hợp.

Khoản tiền bán nhà cùng toàn bộ số tiền tiết kiệm tích lũy suốt nhiều năm gần như "bốc hơi" theo thương vụ khởi nghiệp thất bại này. Ảnh minh họa
Bán nhà 3 tỷ đồng để về quê khởi nghiệp mở nhà hàng
Đúng lúc đó, một người anh họ liên hệ và đề xuất cùng góp vốn mở nhà hàng lẩu tại quê nhà.
Theo lời giới thiệu, một trung tâm thương mại mới vừa khai trương tại huyện, được đánh giá là vị trí kinh doanh đầy tiềm năng. Anh họ tôi từng có kinh nghiệm quản lý nhà hàng nên rất tự tin về khả năng thành công.
Sau khi trực tiếp về khảo sát, tôi cũng bị thuyết phục. Trong bối cảnh thất nghiệp kéo dài và tương lai nghề nghiệp ở thành phố trở nên mờ mịt, ý tưởng khởi nghiệp dường như là một cơ hội đáng để thử.
Để có vốn đầu tư, tôi quyết định bán căn nhà ở Đông Quan với giá khoảng 1 triệu NDT, tương đương gần 3 tỷ đồng.
Ban đầu, kế hoạch dự kiến chỉ cần 900.000 NDT để vận hành nhà hàng. Tôi góp 700.000 NDT, phần còn lại do anh họ đầu tư. Tuy nhiên, mọi thứ nhanh chóng vượt khỏi tính toán.
Chi phí đội vốn, nhà hàng sớm rơi vào khó khăn
Trong quá trình hoàn thiện mặt bằng, anh họ cho rằng cần đầu tư mạnh tay hơn vào thiết kế để tạo sức hút với khách hàng.
Kết quả là tổng vốn đầu tư tăng lên 1,2 triệu NDT, bao gồm tiền thuê mặt bằng, chi phí trang trí, bàn ghế, thiết bị nhà bếp, dụng cụ ăn uống và nhiều khoản phát sinh khác.
Ngày khai trương, nhà hàng tuyển tới 10 nhân viên phục vụ. Toàn bộ hoạt động vận hành, từ nhập nguyên liệu đến quản lý nhân sự, chủ yếu do anh họ phụ trách.
Những tuần đầu tiên, tình hình kinh doanh khá khả quan. Lượng khách đông giúp nhà hàng tạo ra lợi nhuận nhất định. Điều đó càng khiến tôi tin rằng quyết định khởi nghiệp của mình là đúng đắn.
Nhưng niềm vui không kéo dài được lâu.
Khởi nghiệp thất bại vì đánh giá sai thị trường
Chỉ sau vài tháng, lượng khách bắt đầu giảm mạnh. Doanh thu liên tục đi xuống trong khi chi phí vận hành vẫn ở mức cao.
Để cứu vãn tình hình, chúng tôi thay đầu bếp, bổ sung món mới và thực hiện nhiều chương trình thu hút khách hàng. Tuy nhiên mọi nỗ lực đều không mang lại kết quả như mong đợi.
Sau khoảng nửa năm hoạt động, nhà hàng phải cắt giảm một nửa số nhân viên để tiết kiệm chi phí.
Đến tháng thứ bảy, anh họ quyết định rút vốn vì không còn nhìn thấy triển vọng. Một mình tôi tiếp tục duy trì hoạt động với hy vọng có thể xoay chuyển tình thế.
Tuy nhiên, thực tế kinh doanh khắc nghiệt hơn tưởng tượng rất nhiều. Nhà hàng gần như không tạo ra lợi nhuận và chỉ tồn tại nhờ những nỗ lực cầm cự cuối cùng.
Đóng cửa nhà hàng, vốn liếng gần như mất trắng
Khi hợp đồng thuê mặt bằng hết hạn sau một năm, chủ nhà yêu cầu tăng giá thuê.
Lúc này, tôi đã không còn đủ khả năng tài chính để tiếp tục duy trì hoạt động. Không còn lựa chọn nào khác, tôi quyết định thanh lý toàn bộ tài sản của nhà hàng nhằm thu hồi được phần nào vốn đầu tư.
Đáng tiếc, số tiền thu về thấp hơn rất nhiều so với khoản vốn ban đầu đã bỏ ra.
Khoản tiền bán nhà cùng toàn bộ số tiền tiết kiệm tích lũy suốt nhiều năm gần như "bốc hơi" theo thương vụ khởi nghiệp thất bại này.
Bài học đắt giá sau lần khởi nghiệp đầu tiên
Nhìn lại chặng đường đã qua, tôi nhận ra sai lầm lớn nhất là đưa ra quyết định quá cảm tính.
Tôi tin tưởng vào lời khuyên của người thân nhưng chưa nghiên cứu kỹ thị trường, chưa hiểu sâu về ngành nhà hàng và cũng không xây dựng phương án quản trị rủi ro phù hợp.
Khởi nghiệp không đơn thuần là có vốn rồi đầu tư. Để thành công, người kinh doanh cần kiến thức chuyên môn, khả năng quản lý, sự hiểu biết về thị trường cũng như kế hoạch tài chính dài hạn.
Thất bại này khiến tôi mất đi căn nhà, số tiền tích lũy nhiều năm và cả sự tự tin từng có. Nhưng đổi lại, tôi hiểu rằng trước khi bắt đầu bất kỳ dự án khởi nghiệp nào, việc chuẩn bị kỹ lưỡng luôn quan trọng hơn sự hào hứng nhất thời.
* Bài viết là chia sẻ của Minh Tuấn (Trung Quốc) nhận được sự chú ý trên Toutiao.
Theo Toutiao
