Thương tâm bé 9 tuổi trốn nhà vì sợ bố đánh chết
Bố đứng trên bờ, hai tay cầm hai nửa hòn gạch, hầm hè: “Cứ ngoi lên là tao ném chết”. Đạt chỉ dám nổi lên để thở.
![]() |
|
Hai chị em Trang, Đạt tại bệnh viện. |
Ký ức hãi hùng
Cảm thương thân phận của Đạt, bà M., một cán bộ đã nghỉ hưu của Bệnh viện Đa khoa tỉnh Bắc Giang đã cưu mang, chăm sóc Đạt những ngày em nằm viện. Nhưng ít ai biết rằng, cả hai chị của Đạt là Nguyễn Thị Loan (17 tuổi), Nguyễn Thị Trang (15 tuổi) đều được che chở bởi vòng tay yêu thương của bà M. Loan đang ở cùng nhà với bà, còn Trang đang phụ những công việc vặt tại Khoa dinh dưỡng, Bệnh viện đa khoa tỉnh.
Các em đều đang cố tìm cách để thoát khỏi người cha ruột của mình. Tiếp xúc với chúng tôi, các em rất sợ một ngày nào đó bố sẽ tìm đến, bắt các em về nhà. Theo lời kể, bố các em là Nguyễn Văn Đông, mẹ Nguyễn Thị Nhung, ở thôn Cựu Tân, xã Đồng Phúc (Yên Dũng, Bắc Giang). Từ tấm bé, hầu như chưa bao giờ các em biết đến tình yêu thương của người bố. Ấn tượng về bố, đó là một người suốt ngày sặc mùi rượu, luôn “hào phóng” tặng những trận đòn thừa sống, thiếu chết.
Bọn trẻ kể, có lần, Đạt bị bố túm cổ, ném xuống ao nước cạnh nhà. Bố đứng trên bờ, hai tay cầm hai nửa hòn gạch, hầm hè: “Cứ ngoi lên là tao ném chết”. Đạt chỉ dám nổi lên để thở, rồi lại ngụp xuống ngay, cho đến khi em kiệt sức mới được bà con hàng xóm đến cứu. Còn những trận đòn vặt như dùng gậy, dép, hay bất cứ thứ gì để đánh, thì nhiều không kể xiết.
Nguyễn Thị Loan vẫn không khỏi rùng rợn khi nhớ lại những trận đòn của bố. Loan kể: “Khi cháu 10 tuổi, bố sai xuống bếp tìm bật lửa cho bố hút thuốc. Cháu tìm mãi không thấy. Cho rằng cháu chống đối, bố liền lấy dây thắt lưng da vụt khắp người cháu, đẩy cháu xuống mương cạn, bắt quì trên hòn xỉ vỡ gần tiếng đồng hồ. Mẹ thương cháu ra can, bố liền bóp cổ mẹ, lấy dây thừng vụt tới tấp cả bốn mẹ con. Mẹ hô chúng cháu chạy trốn vào ông bà ngoại. Bố liền cầm dao chạy đuổi theo năm mẹ con khắp làng”.
![]() |
|
Em Nguyễn Văn Đạt tại Bệnh viện đa khoa tỉnh với những vết tím khắp người. |
Sự phẫn nộ của dân làng
Khi biết chúng tôi muốn tìm hiểu về gia đình ông Đông, những người hàng xóm quanh nhà ông Đông tỏ ra e ngại. Phải rất khó khăn, chúng tôi mới gây được sự tin tưởng để họ vào chuyện.
|
Theo thông tin từ Trường Tiểu học Đồng Phúc, em Nguyễn Văn Đạt không nằm trong danh sách học sinh của trường, do gia đình đã làm đơn chuyển trường khác. Mặc dù vậy, đầu năm học này, em vẫn tới trường một vài buổi, rồi sau đó không ai thấy em đi học nữa. |
Theo lời kể, cặp vợ chồng Đông - Nhung đã ly hôn, do chị Nhung không chịu được những trận đòn của chồng. Những đứa con, chị Nhung đều nhận nuôi. Thế nhưng, ông Đông không buông tha cho mẹ con chị Nhung. Hiện nay, chị Nhung đã đi nước ngoài để kiếm sống, các con nhờ họ hàng, anh em chăm sóc giúp.
Gần đây, hàng xóm thấy ông Đông đưa cháu Đạt về nuôi. Họ kể, ông Đông có thú hành hạ vợ con bất kể vì lý do gì. Mỗi ngày ít nhất phải có một đến hai trận đòn Đông dành cho vợ con.
Bà Nguyễn Thị Hường, bác ruột cháu Đạt kể: “Lúc cháu Loan mới khoảng 5 tuổi, đang ăn cơm, thấy bố về đứng lên reo “A, bố về!”. Lập tức bố Đông quẳng cả cái xe đạp vào người, khiến cháu bị nghẹn cơm, người tím ngắt, mẹ cháu vội lao vào móc cơm ra cho con, liền bị chồng nhảy ra bóp cổ nghẹt thở, suýt chết”.
Ông T., hàng xóm cạnh nhà Đông cho biết: “Chúng tôi nhiều lần chứng kiến ông Đông đánh vợ con, nhưng không làm thế nào được, nếu can ngăn thì Đông càng đánh tợn hơn. Thậm chí ông ta còn chửi bới, vác dao sang nhà dọa dẫm chúng tôi”.
Bà Nguyễn Thị Thêm, Trưởng thôn Cựu Tân cho biết, bà có nghe dân làng nói ông Đông đánh con sưng mặt, chảy cả máu, cháu Đạt đã trốn nhà ra đi.
“Chúng tôi rất bất bình, phẫn nộ, muốn pháp luật xử lý, nhưng cũng chỉ biết đề nghị cơ quan cấp trên xem xét, giải quyết, chứ không thể làm gì hơn! Mấy hôm trước, khi người nhà các cháu đến xin xác nhận là bố cháu đánh các cháu dữ quá, không cho đi học, tôi cũng xác nhận vào đơn và đề nghị cơ quan công an, cấp trên giải quyết” – Bà Thêm cho biết.
Ông Nguyễn Văn Thuý, Phó Chủ tịch UBND xã cho biết, ông cũng nhiều lần được nghe chuyện ông Đông hành hạ vợ con. Ông Thúy nhận xét: “Chưa nói đến tình bố con, mà tình người ở ông Đông cũng không có. Ở xã Đồng Phúc, chỉ còn mỗi trường hợp này là phức tạp nhất”.

