Tôi muốn ly hôn vì chồng vũ phu cả chân tay lẫn lời nói

Thứ tư, 04:58 26/08/2015 | Tâm sự

GiadinhNet – Mỗi lần đánh, chửi tôi xong, anh lại quay ra van xin, luôn miệng xin lỗi tôi. Nhưng giờ, tôi muốn ly hôn vì đã phải chịu quá nhiều tổn thương, đau đớn cả về thể xác và tinh thần.

Tôi là một người phụ nữ được nhiều người cho rằng “có đủ mọi thứ” với hình thức khá, làm cho một tờ tạp chí chuyên về làm đẹp. Chồng tôi 30 tuổi (hơn tôi 3 tuổi), là chủ của một gara ô tô ở Hà Nội. Anh là người rất đẹp trai, phong độ, được nhiều em gái trẻ trung thích.

Có thể nói, chồng tôi không có tật xấu nào đáng phải chê trách. Không mê cờ bạc, không nghiện rượu chè. Tuy nhiên, có về chung sống cùng nhau, tôi mới vỡ lẽ ra nhiều điều.

Sau khi cưới 2 tháng, tôi có bầu. Vốn cơ địa không tốt, nội tiết kém, nên bác sĩ khuyên tôi nên nghỉ việc ở nhà để dưỡng thai. Thời gian ở nhà phải “treo chân”, tôi rất buồn nhưng anh không an ủi, động viên tôi mà thỉnh thoảng lại bóng gió nói là “trên đời em tưởng mỗi em có bầu chắc”. Vốn thương con, thời gian đầu mẹ tôi có qua nhà cơm nước cho tôi, sau 3 tháng thì tôi tự túc nấu ăn.

bị chồng đánh

Cái đau thể xác chỉ là một phần nhỏ. Tôi đau bởi những lời nói của chồng như những nhát dao đâm thẳng vào tim.

Trong thời gian mang bầu, do lo ngại cho tình trạng sức khỏe thai nhi, nên có một số lần tôi đã từ chối “quan hệ” với chồng. Có lẽ đây là lý do mà chồng tôi có quan hệ với một cô gái chưa chồng. Khi phát hiện ra, tôi có căn vặn anh, anh đã sỉ vả tôi và ném thẳng cái nồi cơm điện vào tôi. May là nó tạt qua sườn chứ không vào bụng.

Sau buổi ném nồi cơm điện đó, anh xin lỗi, nài nỉ tôi tha thứ, bảo là chỉ “quan hệ” với cô ấy do nhu cầu. Tôi sau đó có theo dõi anh thì không thấy dấu hiệu nào chồng ngoại tình nữa nên cũng cho qua.

Tuy nhiên, sau khi sinh con được hơn 3 tháng, anh lại đánh tôi một trận thừa sống thiếu chết chỉ vì tôi không chịu về quê chồng ở Nghệ An ăn giỗ bởi tôi lấy lý do con còn quá nhỏ, đi đường dài cháu sẽ mệt.

Tôi đã đi làm trở lại sau 6 tháng nghỉ sinh. Cách đây 2 tuần, tôi đi làm về muộn, cô giúp việc bận chăm con cho tôi nên không dọn dẹp và cơm nước được, chồng tôi bực bội, “đá thúng đụng nia”. Tôi có nói là “Nhà có con nhỏ, có gì cả nhà ra ngoài ăn cơm là được”. Chuyện chỉ có thế mà chồng tôi xông vào túm tóc đánh tôi, mắng chửi không thương tiếc, bảo tôi “đi làm được có vài đồng, liệu liệu mà về sớm. Không biết làm cái mẹ gì mà về muộn thế…”. Rồi anh cho rằng tôi là người mẹ tồi, có người giúp việc hỗ trợ rồi mà còn kêu mệt khi chăm con, rằng anh có thể chăm con tốt nếu như không có tôi, tôi chẳng có gì vất vả. Tôi nghe mà nghẹn đắng. Cái đau thể xác chỉ là một phần nhỏ. Tôi đau bởi những lời nói của chồng như những nhát dao đâm thẳng vào tim.

Lúc này, khi ngồi gõ những dòng tâm sự này, tôi đã quyết định sẽ làm đơn ly hôn. Làm mẹ đơn thân sẽ khổ và rất vất vả nhưng tôi không thể sống với một người chồng vũ phu như anh nữa. Tôi sẽ để anh ấy sống một mình, đương nhiên tôi sẽ không bao giờ để mình phải xa con.Tôi sẽ giành quyền nuôi con.

Có điều tôi day dứt là con tôi còn quá nhỏ, cháu chưa được 1 tuổi. Tôi phải làm gì bây giờ?

Minhhanh31…@gmail.com

Ý kiến của bạn
Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'

Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'

Tâm sự - 2 giờ trước

GĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.

Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu

Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu

Tâm sự - 7 giờ trước

GĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già được sống cùng con cháu dưới một mái nhà là điều hạnh phúc nhất. Thế nhưng sau 5 năm chung sống, tôi nhận ra yêu thương không có nghĩa là lúc nào cũng phải ở cạnh nhau.

Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt

Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt

Tâm sự - 19 giờ trước

GĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.

Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình

Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...

Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện

Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.

Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững

Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Nhiều người dành cả tuổi trẻ để theo đuổi tiền bạc, nhưng càng trải qua nhiều biến cố càng nhận ra đây không phải yếu tố duy nhất quyết định chất lượng cuộc sống. Bên cạnh tài chính, sức khỏe, các mối quan hệ chất lượng cùng kiến thức và sự bình tĩnh mới là những "tài sản" có giá trị lâu dài, giúp mỗi người vượt qua khó khăn và tận hưởng cuộc sống trọn vẹn hơn.

Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể

Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Từng nghĩ sống cùng con gái sẽ giúp tuổi già bớt cô đơn, nhưng chỉ sau 3 tháng, tôi quyết định trở về quê.

Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...

Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Đến tuổi trung niên, có lẽ điều khiến nhiều người trong chúng ta trăn trở nhất không còn là công việc hay những lo toan của cuộc sống, mà là mỗi lần trở về nhà, lại thấy bố mẹ già đi thêm một chút. Mái tóc bạc nhiều hơn; bước chân chậm hơn và trí nhớ cũng không còn được như trước.

Sau tuổi 60, càng sớm bỏ 3 điều này, những năm cuối đời càng bình yên

Sau tuổi 60, càng sớm bỏ 3 điều này, những năm cuối đời càng bình yên

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Đi qua hơn 60 năm cuộc đời, tôi mới hiểu điều khiến con người mệt mỏi nhất không phải tuổi tác, mà là những thứ mình cố giữ suốt nhiều năm.

Nghỉ hưu vẫn đi làm trả nợ thay con, tôi bàng hoàng khi thấy con dốc tiền đãi thông gia

Nghỉ hưu vẫn đi làm trả nợ thay con, tôi bàng hoàng khi thấy con dốc tiền đãi thông gia

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Nghỉ hưu chưa kịp tận hưởng cuộc sống, tôi quyết định đi làm bảo vệ để lấy tiền giúp con trai trả nợ rồi nhận ra bài học đắt giá.

Top

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.