Hương vị quê nhà: Kiệu chua ngày Tết
Sáng nay đi chợ thấy hàng rau đã bán nhiều kiệu mới, tôi lại bâng khuâng nhớ dáng khòm khòm của ngoại năm xưa...
Hồi xưa lâu lắc lắm rồi, nhà tôi còn ở tận miệt Bến Tre. Ba má làm ruộng, chỉ có bà ngoại ở nhà coi sóc chị em tôi.
![]() |
Kiệu phơi xong rồi ngoại kêu hết sắp nhỏ trong nhà phụ ngoại cắt kiệu. Vì ngoại hay bị đau lưng, ngồi lâu người tê mỏi khó chịu. Chúng tôi láu táu cắt kiệu cho nhanh nên thường bị ngoại rầy. Ngoại chỉ cách cắt sao cho vừa sát chân kiệu, không để rễ còn dài, cũng không được cắt phạm vô củ khiến kiệu úng... Tẩn mẩn ngồi ngoài sân phơi cùng cắt kiệu, bà kể cháu nghe chuyện ngày xửa ngày xưa dưới ánh trăng, bên ngọn đèn dầu sao mà thương quá đỗi!
Hũ kiệu của ngoại không được trắng phau như kiệu ngoài chợ vì ngoại không ngâm phèn chua hay hàn the. Đường mía nhà làm cũng không trắng lắm. Nhưng giấm thì rất ngon vì ngoại tự nuôi. Ngoại thường cho giấm ăn chuối chín nên nó có vị chua thanh.
Ngoại xa khuất rồi, tôm khô củ kiệu giờ bày bán đầy ngoài siêu thị, nhưng mỗi năm tôi vẫn tự tay làm cho đỡ nhớ, đỡ thèm... Dù con cái không còn hưởng ứng nồng nhiệt như tụi tôi hồi xưa, nhưng chỉ cần nghe mùi kiệu chua là tôi thấy ấm lòng như có ngoại ở bên, đang ân cần chỉ dạy chúng tôi để trở thành mẹ hiền, vợ đảm.
