THÂM CUNG BÍ SỬ

Thâm cung bí sử (73 - 1): Kỷ vật của ông nội

Thâm cung bí sử (73 - 1): Kỷ vật của ông nội

Gia đình

GiadinhNet - Tôi rất biết ơn mẹ về việc mẹ đã để lại cho tôi cả một kho đồ cũ. Những thứ tưởng như phải vứt đi này, mẹ đã giữ lại gần một thế kỷ. Nhờ cái kho đồ cũ của mẹ mà tôi được biết cuộc đời của bao người trong gia đình qua những kỷ vật để lại.

Thâm cung bí sử (72 - 4): Số tôi rất khó chết

Thâm cung bí sử (72 - 4): Số tôi rất khó chết

Gia đình

GiadinhNet - Rót cho tôi một chén rượu Ba Kích tím, ông Ngô Đình Tuấn kể tiếp: “Bình rượu này tôi ngâm lâu lắm rồi. Trước đây tôi uống rượu nhiều lắm. Từ khi bị bệnh dạ dày, tôi không đụng đến giọt rượu nào nữa. Vì không uống nên bình rượu vẫn còn để mời ông.

Thâm cung bí sử (72 - 2): Chốn địa ngục trần gian

Thâm cung bí sử (72 - 2): Chốn địa ngục trần gian

Gia đình

GiadinhNet - Tôi trốn được 4 lần, nhưng lần thứ 5 thì chịu vào tù. Có người mách với bọn Pháp tôi đã trốn 4 lần rồi nên túm được tôi là chúng tống vào ngục ngay. Tất nhiên là bị tra tấn. Bị đấm đá, đánh bằng báng súng chỉ là chuyện vặt.

Thâm cung bí sử (71 - 10): Dằn lòng đóng vai một người chị

Thâm cung bí sử (71 - 10): Dằn lòng đóng vai một người chị

Gia đình

GiadinhNet - Tuấn hay đến thăm mẹ con tôi. Mỗi lần đón anh, sau khi pha ấm trà, tôi hỏi: “Có việc gì không anh?”. Câu hỏi rất lạnh lùng và kèm theo một thông báo, còn lạnh lùng hơn: “Lần nào anh đến đây, mẹ chồng em cũng biết hết”. Và sự lạnh lùng của thành công.

Thâm cung bí sử (71 - 8): Không còn lối nào khác

Thâm cung bí sử (71 - 8): Không còn lối nào khác

Gia đình

GiadinhNet - Từng ngày tôi mong Tuấn được ra tù sớm. Nếu anh ra tù, nhất định tôi sẽ kể hết với anh mọi chuyện. Tôi sẽ thú tội nhưng không xin anh tha thứ mà xin được chia tay anh, vì tôi có còn xứng đáng với anh nữa đâu.